🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 451: Chương 451

Tĩnh Tri ôm Phi Đồng vào trong ngực, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, lại sờ sờ tay nhỏ bé của nó, đều nóng hầm hập, tâm tình cô tốt hơn một chút: “Phi Đồng, cha cũng nhớ con, giống như con nhớ cha vậy. Chờ sang năm mới, mẹ dẫn con đi Australia học được không?”

“Tại sao phải đi Australia? Mẹ đi không?”

“Australia có rất nhiều rất nhiều chuột túi nha, còn có thảo nguyên lớn mênh mông bát ngát nữa...”

“Mẹ đi không? Cha đi không? Bác có đi không?”

Tĩnh Tri sửng sốt, chợt khó khăn lắc lắc đầu: “Phi Đồng đi trước đi, sau đó mẹ xử lý xong chuyện bên này, liền đi tìm con được không?”

“Con không muốn đi một mình đâu, cô giáo của tụi con nói, người một nhà phải vĩnh viễn ở cùng một chỗ .” Thằng bé vừa xem phim hoạt hình phát trên ti vi, vừa ngây thơ nói.

Tĩnh Tri ngơ ngẩn, hồi lâu sau cũng không nói được ra lời. Không biết Mạnh Thiệu Đình vào từ lúc nào, tinh thần Tĩnh Tri hoảng hốt, nên không có chú ý tới thần sắc trên mặt anh rất khó coi, mặc dù miễn cưỡng tươi cười, nhưng đáy mắt lại không ngừng toát ra vẻ lo lắng và khủng hoảng nồng đậm...

Trên bàn cơm lớn như vậy, chỉ có ba người, nhìn thế nào cũng có chút thê lương. Cha mẹ Mạnh Thiệu Đình đều đang ở bệnh viện, anh canh giữ ở bệnh viện cả ngày, buổi tối mới gấp gáp trở về bồi Tĩnh Tri. Mà lúc này Tĩnh Tri lại không thể không nghĩ đến cha mẹ đã mất, nhất là ở trong Tĩnh Viên này, mỗi một chỗ đều là vô số hồi ức, cô gần như không có ngày nào không nhớ đến cha.

Trong khoảng thời gian ngắn, bầu không khí cũng có chút xuống thấp, hai người ăn cơm lung tung, chơi một lát với Phi Đồng, liền dỗ thằng bé đi ngủ.

Đợi nó ngủ say, Mạnh Thiệu Đình mới dắt tay cô trở về phòng, lúc gần đẩy cửa ra, chợt nghe tiếng pháo mơ hồ xa xa, cô không khỏi cười với anh: “Thiệu Đình... Chúc mừng năm mới!”

“Chúc mừng năm mới bảo bối của anh!” Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô từ sau lưng, nỉ non thì thầm như là lời tâm tình đẹp nhất trên đời; “Tĩnh Tri... Tĩnh Tri, em thật sự đang ở bên cạnh anh sao?”

“Đương nhiên...” Cô cầm bàn tay anh đang ôm trên eo cô, quay mặt lại chủ động hôn anh, anh lập tức đảo khách thành chủ, chiếm lấy môi của cô tùy ý hấp thu ngọt ngào giữa răng môi. Tĩnh Tri ngưỡng mặt lên, hơi nhắm hai mắt lại: “Chúng ta trở về phòng đi...”

“Em là đang mời anh sao?” Con ngươi xinh đẹp nhìn khuôn mặt đỏ hồng của cô, cô lại bỗng nhiên cười quyến rũ, cánh tay mềm mại ôm lấy cổ của anh, cười giống như gió thổi mặt hồ mùa xuân: “Thế nào? Em tặng bản thân cho anh làm lễ vật mừng năm mới... còn anh tặng em cái gì?”

Anh cúi đầu cười ra tiếng, cánh tay rắn chắc cố định vững vàng cô ở trong ngực, anh hôn môi diễm lệ của cô, giọng nói khêu gợi chậm rãi vang lên: “Hết sức vinh hạnh... Cô gái nhỏ, anh sẽ dùng tất cả vốn liếng, hồi báo vẻ xinh đẹp của em...”

“Em xinh đẹp chỗ nào chứ? Từ nhỏ đến lớn, cái từ này đều không dính dáng với em.” Cô than nhẹ một tiếng mơ hồ không rõ, khi anh th* d*c hôn xuống dày đặc, hơi thở mát mẻ sạch sẽ của anh lại làm cho cô cảm thấy ấm áp. Ngực của anh lớn và ấm áp như vậy, khiến cô không muốn buông ra lần nữa.

Bàn tay vây quanh dọc theo đường cong của anh, anh cao to cường tráng như vậy, cách quần áo thật dày, cô gần như không ôm được anh.

“Quản người khác làm gì? Ở trong mắt anh, luôn cảm thấy em là tốt nhất, nhìn thế nào cũng cảm thấy đẹp.” Chóp mũi anh hơi lạnh, cái trán nhẹ nhàng cọ xát hai má của cô, gò má Tĩnh Tri trở nên hồng hào, khóe môi lại nhẹ nhàng nâng lên, một đôi tròng mắt của cô như là vũng nước nho đen, dịu dàng trơn nhuận nhìn anh: “Thực sự?”

“Đương nhiên...” Anh hôn hôn mi mắt hơi mỏng của cô, “Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi. Huống chi, em xứng với hai chữ xinh đẹp này.”

“Anh chỉ đang làm em vui vẻ thôi.” Cô hờn dỗi chu miệng, ngưỡng mặt lên nhìn đôi mắt sáng rực của anh, như là ánh trăng chiếu vào mặt hồ.

“Em là người phụ nữ của anh, vì sao anh không thể làm em vui vẻ?” Trong giọng nói của anh hơi nhiễm mùi vị t*nh d*c, lại sinh ra một loại kh*** g** động lòng người, thở ra khí nóng quấy phá bên tai cô, cô nhột nên liền chui vào trong ngực anh...

Nhưng mỗi một chỗ chân mày, khóe mắt đều tràn đầy phong tình, lúm đồng tiền mỗi khi cười đều viết đầy cam tâm tình nguyện và tâm đầu ý hợp...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...