🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 82: Chương 82

Tiếng mắng rất vang dội!

“Là thật. Anh đi tìm chú Đổng. Chú Đổng vừa từ nhà bà ta trở về. Nghe nói buổi sáng đã đến giờ ăn cơm mà bà ta vẫn còn chưa rời khỏi giường. Trương Quốc Khởi kêu Tiểu Lưu đánh thức bà ta, không ngờ Tiểu Lưu vừa mở cửa ra, thì liền nhìn thấy Đại Lưu đang nằm trên mặt đất, miệng méo, mắt trợn trừng.”

Trương Viễn nghe được bát quái từ nhà chú Đổng, kể lại cho Hứa Khả Nhân nghe một lần.

Hứa Khả Nhân nghe xong không khỏi thổn thức thở dài, tuy nói miệng lưỡi của Đại Lưu quả thật rất đê tiện, nhưng khi sắp già rồi lại thành ra thế này, cũng thật là có chút đáng thương.

Đương nhiên, người như vậy, không đáng để Hứa Khả Nhân thương hại, với lại cũng có một câu nói người đáng thương nhất định phải có chỗ đáng hận, bà Đại Lưu chính là thuộc về loại người này!

“Người như vậy, không thể đi khắp nơi làm chuyện xấu mắng chửi người, đối với chúng ta cũng là chuyện tốt. Bà ta xấu tính như vậy, chắc chắn là gặp quả báo, anh cũng đừng buồn.”

Trương Viễn thấy trên mặt cô cũng không có chút đồng tình nào, chính mình còn được an ủi. Trong lòng vừa buồn cười, vừa cảm thấy nhẹ nhàng thở ra.

Thật ra, anh không nói với Hứa Khả Nhân về việc bà Đại Lưu bị đột quỵ có liên quan đến anh. Cảnh tượng bà Đại Lưu cầm lưỡi hái chuẩn bị c.h.é.m vào cánh cửa ngày hôm qua làm cho trong lòng anh đột nhiên vụt ra một yểm khí. Mặc dù anh đã cố gắng hết sức để kìm nén nó lại, nhưng tất cả sự phẫn nộ của anh đối với bà Đại Lưu đều bùng phát ra.

Ngoài mặt anh nhìn có vẻ như bình tĩnh, nhưng khi đi ngang qua bà Đại Lưu, Trương Viễn vẫn không kìm lòng được mà đ.â.m một mũi kim vào eo bà ta, mũi kim nhìn bề ngoài tưởng như không có gì nhưng chỉ cần nổi giận thì m.á.u trong người sẽ chảy ngược, khi tỉnh dậy thì miệng sẽ bị méo xệch, mắt trợn ngược như bị trúng gió.

Còn về việc vì sao Trương Viễn biết chiêu thức đó, vẫn là bởi vì lúc trước khi anh còn nhỏ luôn bị người khác bắt nạt, chú Đổng đã từ trong túi kim châm lấy ra một cây kim châm bạc cho anh và chỉ cho anh cách sử dụng để bảo vệ mạng sống.

Còn cây kim châm này, lúc nào anh cũng mang theo bên người, chưa bao giờ rời khỏi người.

Thật ra, lúc sáng khi chú Đổng khi nhìn thấy các triệu chứng của Đại Lưu, ông ấy cũng đã biết đó là do Trương Viễn làm, mặc dù không biết tại sao Đại Lưu lại chọc tức Trương Viễn như vậy, ông ấy vẫn giả vờ kiểm tra thử một lần.

Phương pháp châm cứu này thực ra rất dễ hoá giải, không cần dùng thuốc nhiều nhất ba ngày là có thể tự khỏi, lời này chú Đổng đương nhiên sẽ không nói ra.

Làm cho bọn họ tốn một chút tiền, chịu khổ một chút, điều này cũng gián tiếp xả giận giúp Trương Viễn.

Trương Viễn không biết những động tác nhỏ của chú Đổng, ông ấy cũng không vạch trần việc Trương Viễn đã làm đối với Đại Lưu.

Thực ra trong lòng hai người cũng đều hiểu rõ, nhưng cũng chỉ ngầm hiểu mà không nói ra mà thôi.

Bắt đầu từ ngày mai, Trương Viễn sẽ đến chỗ chú Đổng điểm danh, sau này anh cũng sẽ không phải ra đồng làm việc, Hứa Khả Nhân nắm chặt thời gian may cho Trương Viễn hai chiếc quần khác, cô may cả q**n l*t bên trong cho anh.

Vừa lúc hai bộ quần áo có thể mặc thay đổi, may xong quần áo cho Trương Viễn, Hứa Khả Nhân lại đẩy nhanh tốc độ của chính mình, bởi vì có phần thưởng của trấn trên, nên cô không cần phải giải thích cho Trương Viễn biết về nguồn gốc của loại vải này.

Cô cũng rất hào phóng may cho mình hai bộ quần áo để tắm rửa thay.

Quả nhiên, người đẹp vì lụa, sau khi cả hai người mặc quần áo mới vào, trông bọn họ cũng khác hẳn.

Nguyệt

Trương Viễn thậm chí còn lén lút đi lang thang một vòng trong thôn, khiến những người lớn tuổi đỏ mắt ghen tị, hận không thể c** q**n áo mới của anh ra và mặc vào người mình.

Chỉ trong nháy mắt, Trương Viễn đã đi theo chú Đổng học y cũng đã được một tuần. Chú Đổng đại phát từ bi cho Trương Viễn nghỉ một ngày, đương nhiên là vẫn có nhiệm vụ, vừa lúc kêu anh đến tiệm thuốc đông y mua một ít dược liệu về nhà.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...