🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 75: Chương 75

Nhìn vết thương được băng bó trên tay, Hứa Khả Nhân luôn cảm thấy có gì đó không ổn, suy nghĩ một hồi cũng không hiểu tại sao, bây giờ đầu cô có chút lâng lâng, không thích hợp sử dụng trí óc, cho nên cô sẽ ngủ một giấc để bình tĩnh lại, rồi có gì nói sau!

Sau khi suy nghĩ lung tung, không biết là ảnh hưởng tâm lý hay là quá mệt mỏi, cô liền lăn ra giường ngủ thiếp đi!

Lần này cô ngủ rất thoải mái, Hứa Khả Nhân nhìn xem bên ngoài, nắng rất gắt, có chút không rõ ràng lắm bây giờ là năm nào, cô lấy từ trong không gian ra một chiếc đồng hồ để xem. Hứa Khả Nhân liền ngồi bật dậy.

Không quan tâm đầu tóc đang bù xù, trong lòng ảo não sao mình lại ngủ lâu như vậy, sắp mười hai giờ rồi, Trương Viễn chắc hẳn là đói bụng lắm rồi!

Đi đến phòng bếp, hiện tại cũng không có thời gian xào rau, Hứa Khả Nhân suy nghĩ một chút, liền trực tiếp luộc vài củ khoai lang và trứng gà, đây là cách tiện lợi nhất!

Ở đây, mọi người đã ăn trưa xong rồi và đang nghỉ ngơi ở hai đầu bờ ruộng, nhưng bóng dáng của Hứa Khả Nhân vẫn không thấy đâu.

Sắc mặt Trương Viễn nhìn như rất bình tĩnh nhưng thực ra trong lòng đang uất ức, không biết có phải hay không vợ của anh còn đang tức giận, nên ngay cả cơm cũng không thèm đem đến cho anh.

Trương Viễn trong lòng cười khổ, xem ra Hứa Khả Nhân nhất thời sẽ không nguôi giận được, buổi chiều chắc phải để bụng đói đi làm!

Nguyệt

Anh cầm lấy bình nước uống một ngụm, mùi vị ngọt ngào nhè nhẹ làm cho trái tim có chút phiền não của Trương Viễn chậm rãi bình tĩnh lại. Tuy rằng hôm nay không có ăn cơm, có thể là do uống nước đường tình yêu mà vợ đã chuẩn bị cho anh nên cũng ngọt đến trong lòng!

Có lẽ nụ cười trên mặt Trương Viễn có chút đáng khinh, nên có người không nhìn ra được mà đi lên làm khó anh!

“Anh Viễn, em tới tìm anh!” Trương Ái Quốc từ xa chạy chậm tới, nhìn thấy anh đang nhắm mắt phơi nắng, vẻ mặt thích ý ở phơi nắng, trong lòng rất hâm mộ.

Nhìn chiếc bánh bột ngô mặt đen đang trong tay mình, lại nhìn người anh họ đang thoải mái như vậy, Trương Ái Quốc nhất thời cảm thấy hâm mộ, nhìn bánh bột ngô trên tay vừa khô vừa cứng, sắc mặt anh ta có vẻ tức giận!

“Sao vậy, lại bị ai bắt nạt à?” Trương Viễn híp mắt, khóe mắt nhìn thấy cái bánh bột ngô trong tay anh ta, trong lòng liền hiểu rõ ràng.

Có lẽ lại là chuyện liên quan đến hai người anh kia đi.

“Thật là, chuyện gì cũng không thể giấu được anh Viễn,” khẽ thở dài, Trương Ái Quốc liền kể khổ với Trương Viễn.

Chú cả nhà họ Trương có ba người con trai, người con thứ nhất và thứ hai là anh em sinh đôi, bọn họ lớn hơn Trương Ái Quốc mười tuổi, đã xa gia đình và ra ở riêng vài năm trước đó.

Kể từ đó ít liên lạc với gia đình chú Trương hơn, hai năm qua thấy cuộc sống của chú Trương khá hơn một chút, liền trông mong trở về.

Hôm nay, cũng giống như những lần trước, thấy cơm trưa của Trương Ái Quốc là bánh bao có trộn thêm bột mì còn ngon hơn của mình, anh ta liền trắng trợn liền cầm lấy những chiếc bánh ngô mặt đen và dẫn con trai đến trước mặt chú dì kể khổ.

Tuy nói con cái bất hiếu, nhưng dù sao cũng là miếng thịt rơi từ trên người mình xuống, hơn nữa còn nể mặt hai đứa cháu trai tiều tụy xanh xao, cuối cùng cũng không đành lòng, để cho bọn họ lấy những chiếc bánh bột ngô đen đó đổi vài cái bánh bao hấp.

“Anh nói xem cha mẹ em có phải bị ngốc không. Bọn họ chỉ rơi mấy giọt nước mắt liền thỏa hiệp. Mà không nghĩ đến bao nhiêu năm qua, ngày lễ tết bọn họ có từng hiếu kính một miếng thịt nào chưa!”

Trương Ái Quốc đối với cha mẹ mình đã không còn ôm hy vọng nữa, nhiều năm như vậy, mỗi lần đều không đành lòng, sau khi đổi đồ xong lại cảm thấy hối hận, vậy thì còn đổi làm gì!

“Được rồi, dù sao hai người họ cũng là con trai của chú. Tục ngữ có câu, người một nhà, đánh gãy xương cốt lại hợp với gân đâu, có một chút ủy khuất như vậy thì tính cái gì!” Trương Viễn kiên nhẫn khuyên bảo vài câu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...