🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 41: Chương 41

“Cả hai sốt ruột chờ đi, đã muộn thế này mà lại đến đây có phải là có chuyện gì không?" Trương Quốc Hưng đi thẳng vào vấn đề và hỏi Hứa Khả Nhân lý do tại sao hôm nay lại đến đây.

Trương Viễn không giấu giếm bất cứ điều gì, anh nói cho dì của mình rằng anh muốn tìm một số hạt giống và trồng rau ở trong sân.

“Các cháu có ý tưởng như vậy thật tốt, phải biết chúng ta ở nông thôn kiếm tiền không dễ, tương lai còn có nhiều chỗ tiêu tiền, có thể tiết kiệm thì vẫn tốt hơn, tự mình trồng rau ít nhất cũng thuận tiện cho việc ăn uống."

Trương Quốc Hưng ăn nói thấm thía, đứa trẻ này từ nhỏ đã không thích nói chuyện, từ khi ông bà nội qua đời, nó lại càng im lặng hơn.

Mấy năm nay anh âm thầm lên núi săn bắn, cũng không cố ý che đậy, thỉnh thoảng sẽ bắt được hai con thỏ cùng gà rừng đưa qua đây.

Có lẽ trên người anh cũng có chút tiền, nhưng có lẽ không nhiều, nếu không trên người quần áo rách nát như vậy anh còn luyến tiếc đổi cái mới.

Vì để cho hai người bọn họ sau này có cuộc sống tốt đẹp hơn, Trương Quốc Hưng không khỏi nói vài câu.

Trương Viễn gật đầu, ngữ khí nghiêm túc nói: "Cháu đã biết, cháu sẽ cùng Khả Nhân sống thật tốt."

“Ha ha, như vậy mới đúng, Khả Nhân là một đứa trẻ ngoan, đối với cháu là quá xứng đôi, đừng bắt nạt con bé, nếu dì biết cháu có lỗi với con bé, dì sẽ không bỏ qua cho cháu!"

Dương Quế Hoa cũng phần nào biết tính cách của Trương Viễn, anh đã nói như vậy thì chính kà rất hài lòng với cô vợ nhỏ này.

Ngay lập tức tâm trạng của bà rất tốt, bà giữ chặt tay Hứa Khả Nhân và nói với vẻ mặt nghiêm túc.

“Sau này nếu có gì không biết cứ hỏi dì. Đương nhiên, nếu có người bắt nạt cháu, cháu cũng có thể đến tìm dì, dì sẽ làm chủ cho cháu!"

Đây là lần đầu tiên được một trưởng bối bảo vệ theo cách này, Hứa Khả Nhân rất là cảm động và cười tinh nghịch với Dương Quế Hoa. "Cháu đã biết dì, về sau cháu cũng có trưởng bối bảo vệ."

“Được rồi, bà mau đi lấy một ít hạt giống đi, sớm một chút để bọn họ trở về nghỉ ngơi.” Trương Quốc Hưng thấy trời đã tối hẳn, hai nhà khoảng cách cũng không gần, đi trở về cũng phải mất một đoạn thời gian, vì vậy ông không thể không thúc giục vợ mình.

“Ai, được rồi, Khả Nhân cháu đợi một chút.” Dương Quế Hoa đáp ứng rồi vội vã chạy vào nhà kho.

Thân thể hơi mập mạp run lên bần bật, làm Hứa Khả Nhân lo lắng, không khỏi từ phía sau kêu lên.

“Dì đi chậm một chút, chúng cháu không vội."

Hai người đợi một lát, Dương Quế Hoa cầm theo một cái túi vải đi ra.

“Đây, ở đây mỗi loại hạt giống đều có một ít, muốn ăn gì thì trồng, còn thừa thì cất đi, lần sau trồng."

Dương Quế Hoa đưa hạt giống trong túi vải cho Hứa Khả Nhân xem, Hứa Khả Nhân đưa tay chuẩn bị nhận lấy, thì túi vải đột nhiên quay về hướng khác, bị Dương Quế Hoa tùy tiện nhét vào trong ngực Trương Viễn.

“Có đàn ông bên cạnh thì không cần cháu phải cầm đâu.” Dương Quế Hoa cho đó là điều đương nhiên. Nhìn động tác của bà ấy nhanh nhẹn như vậy, chắc hẳn bà ấy đã làm việc này rất nhiều lần.

Hứa Khả Nhân che miệng cười trộm, Trương Viễn bất đắc dĩ đành phải một tay cầm túi vải, một tay cầm lấy ta Hứa Khả Nhân.

“Kia chú, dì, chúng cháu về trước đây."

“Đi thôi đi thôi, Khả Nhân khi nào cháu rảnh thì đến đây chơi."

Trương Quốc Hưng còn chưa kịp nói gì, thì Dương Quế Hoa vẫy tay với Trương Viễn với vẻ mặt không kiên nhẫn, nhưng khi bà ấy quay về phía Hứa Khả Nhân, thì bà ấy lại tươi cười vui vẻ.

Hứa Khả Nhân gật đầu, chào tạm biệt họ và cùng Trương Viễn rời đi.

Con đường tối đen như mực, ánh trăng trên trời cũng không sáng lắm, đi được vài bước, Hứa Khả Nhân suýt ngã hai lần.

Trương Viễn trực tiếp dừng lại và ngồi xổm xuống trước mặt Hứa Khả Nhân. Hứa Khả Nhân hiểu ý ngay lập tức, cô nằm xuống trên lưng Trương Viễn và ôm cổ anh thật chặt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...