🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 229: Chương 229

Vương Mân sống trong một khu chung cư khá xa hoa ở trong thành phố, chỗ này có lẽ từng xảy ra một cuộc tranh chấp đẫm máu nên đến bây giờ vẫn còn lưu lại vài vết máu.

Cô gõ cửa, vừa thấy người đến là cô, Vương Mân vội vàng mở cửa.

Nguyễn Ngưng đã tới đây hai lần, vừa cười vừa hỏi: “Anh Vương, máy bay không người lái của tôi thế nào rồi?”

Vương Mân phấn khích: “Lần này đã sửa xong cả hai chiếc.”

“"Máy bay không người lái của cô là hàng mới, lúc ấy còn chưa lắp đặt nguồn điện nên cũng không bị hư nặng lắm, không cần phải thay linh kiện mới, tôi đã sửa lại tốt cho cô rồi.”

Nói tới đây, hai mắt Vương Mân như sáng lên: “Theo giao hẹn, phải thêm mười ký bánh quy nén nữa.”

Nguyễn Ngưng lấy mười ký bánh ở trong ba lô ra: “Đây là mười ký của lần này, ngoài ra tôi vẫn còn hai chiếc máy bay không người lái khác.”

Vương Mân càng hưng phấn hơn, cầm bánh quy nén và máy bay không người lái trong tay: “Tốt quá, có thể mua cho em gái tôi một ít đường đỏ rồi, không bây giờ chuyên ngành này của tôi vẫn còn hữu dụng.”

Nguyễn Ngưng bảo anh ta giao hai chiếc máy bay không người lái đã sửa xong cho mình, Vương Mân hỏi: “Cô không kiểm tra lại sao?”

“Thôi quên đi, trong tòa nhà này của anh vẫn còn người khác, sau khi về nhà tôi sẽ tìm một nơi khác để thử.”

Vương Mân gật đầu: “Cũng đúng, nhưng bây giờ cô nhớ đừng cho nó bay quá lâu, nếu không pin sẽ bị đông cứng.”

Anh ta thuận miệng nói: “Hiện tại máy bay không người lái rất mắc, cô có muốn bán nó ra ngoài không? Tôi đề nghị thấp nhất cô cũng phải bán với giá một ngàn cân bánh quy nén.”

Nguyễn Ngưng buồn cười: “Không có mắc đến thế đâu, anh lại chào giá trên trời rồi.”

“Sao lại không chứ? Bây giờ số lượng máy bay không người lái không nhiều, đây chính là quyền làm chủ trên không.”

“Không phải toàn bộ thành phố chúng ta chỉ còn mỗi máy bay trực thăng là bay được sao? Bây giờ không bằng tranh thủ một chút.”

Nguyễn Ngưng cười tủm tỉm nói: “Cho nên anh phải giữ bí mật chuyện này, như vậy chúng ta mới có thể tiếp tục hợp tác.”

Vương Mân cười ha hả: “Cô yên tâm, tôi chỉ là nhân viên bảo trì, những thứ khác tôi không biết.”

Nguyễn Ngưng gật đầu: “Vậy mấy ngày nữa tôi sẽ tới lấy máy bay không người lái, hy vọng đến lúc đó đều đã sửa xong hết.”

Vương Mân: “Không thành vấn đề.”

Sau khi ra khỏi nhà Vương Mân, lúc Nguyễn Ngưng đang định thay giầy trượt tuyết về nhà.

Hệ thống đột nhiên thông báo: “Ký chủ, trong phạm vi mười mét xung quanh ngài, có ba người có địch ý với ngài.”

Xung quanh không có ai, chứng minh có người đang trốn trong chỗ tối.

Nguyễn Ngưng suy nghĩ một lúc, đeo giày trượt tuyết vào, mang ba lô trên lưng, đi về phía ngoại ô thành phố.

Không ngờ ba người kia cũng có phương tiện, trong đó có một người là giày trượt tuyết, còn giày của hai người khác là loại tự chế trông rất kỳ lạ, cả ba đều đuổi kịp Nguyễn Ngưng

Nguyễn Ngưng nhíu mày, dùng tốc độ nhanh hơn ra khỏi thành phố, đến một nơi hoang vu vắng vẻ.

Trước đây chỗ này là vùng ngoại ô, dưới lớp băng dày cộm là nhà ở, bây giờ xung quanh chỉ là từng tảng băng mênh mông rộng lớn.

Chẳng bao lâu ba người đàn ông kia đã đuổi tới, thấy Nguyễn Ngưng đứng đó không di chuyển, một người trong đó la lên: “Trong ba lô của cô có cái gì, mau giao ra đây.”

Nguyễn Ngưng hỏi: “Hiện tại bên phía trại tị nạn có phát bánh quy nén, không thể đói chết, sao lại cứ phải đi cướp thế?”

Một người vừa cười vừa nói: “Cô bé, cô nói xem vì nguyên nhân gì? Ông đây không chỉ muốn cướp đồ ăn mà còn muốn cướp sắc.”

“Lần trước khi cô đến chỗ chúng tôi, tôi đã nhìn trúng cô.”

Một cây cung liên hợp xuất hiện trong tay Nguyễn Ngưng.

Nhìn cảnh tượng kh*ng b* này, ba người đàn ông sợ tới mức chết lặng không nói lên lời, còn chưa kịp phản ứng, Nguyễn Ngưng đã giương cung lên bắn một phát.

Người đầu tiên hét lên rồi ngã xuống.

Nguyễn Ngưng không tìm được cách chế tạo ra bia bắn di động cho nên mấy ngày nay đều luôn luyện tập với bia cố định.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...