🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 113: Nụ cười sau ngọn lửa (Hoàn)

"Nếu có ai làm cậu phật ý, cậu sẽ làm gì??"

 

"Cho họ một cơ hội, bởi vì mạng sống rất quý giá."

 

Câu trả lời ấy rốt cuộc có ý gì?

 

Quyển Quyển mãi vẫn chưa nghĩ ra. Nhưng không sao, trước mắt chính là một cơ hội, cơ hội để cô nhìn thấu con người thật của Lâm Phức.

 

Trong phòng bệnh hỗn loạn, Lâm Phức ngồi trên mặt đất, ngón tay chạm nhẹ môi, chấm đỏ bằng máu loang ra nơi đầu ngón.

 

Sau đó, cậu chậm rãi ngẩng đầu, nở một nụ cười khoan dung. Một nụ cười chân thành, ấm áp, khiến người ta rung động nhưng cũng ẩn giấu một sự hứng thú khó lường.

 

"Cậu." Cậu chống một tay xuống sàn, đứng dậy, quay sang Cố Dư Mặc nói: "Có thể cho cháu mượn ít tiền không?"

 

Rồi lại quay đầu nhìn người đàn ông xa lạ: "Vương Huy, anh cần bao nhiêu?"

 

Đối phương sững người: "Cậu biết tôi?"

 

"Ừ." Lâm Phức lấy từ túi ra một chiếc điện thoại, ngón tay lướt nhanh qua màn hình rồi đưa về phía hắn: "Dạo gần đây tôi luôn chơi mấy trò do anh thiết kế."

 

"..." Vương Huy, nguyên là lập trình viên game di động, nay thất nghiệp, nghẹn lời nhìn cậu.

 

"Người có tài như anh không đáng phải sống chật vật thế này." Lâm Phức nhìn bộ vest sờn cũ trên người hắn, ánh mắt dừng nơi vết dầu mỡ ở ống tay áo, khẽ cau mày, sau đó nghiêm túc nói: "Tôi muốn giúp anh."

 

Ánh nhìn trong sáng của cậu lay động cả những người chỉ đứng ngoài, huống chi là kẻ trong cuộc.

 

"Tôi... tôi..." Vương Huy bối rối, lúng túng nhìn cậu.

 

Hắn vốn đến để báo thù, vậy mà người đối diện lại cư xử như một fan cuồng...

 

Lâm Phức quay sang Cố Dư Mặc, đưa tay khẽ kéo ngón tay anh ta. Lúc này Cố Dư Mặc mới bừng tỉnh, lập tức ra hiệu cho trợ lý. Trợ lý bước đến, định rút tiền để giải quyết.

 

"Tôi không cần tiền." Vương Huy mặt đỏ bừng, buột miệng. Nhưng vừa nói xong, vẻ hối hận đã hiện lên.

 

"Cứ nhận đi." Giọng điệu Lâm Phức bỗng trở nên cứng rắn: "Có tiền, anh mới không đói, không phải liều mạng, không lạc lối. Chỉ khi đó, anh mới có thời gian và khoảng trống để làm những việc thật sự có ý nghĩa."

 

Trợ lý nhanh chóng xé một tờ chi phiếu đưa tới. Vương Huy cầm tờ séc, run rẩy rất lâu, cuối cùng cúi đầu với Lâm Phức rồi xoay người rời đi.

 

Đây không phải kết thúc mà là một khởi đầu.

 

Sau đó, từng người, từng người nối nhau tìm đến Lâm Phức. Có kẻ có thể nói chuyện, có kẻ thì không tài nào lý lẽ được. Có kẻ còn đòi hẳn mười triệu, không cho thì ngồi lì ngay đầu giường.

 

Rắc rối ở chỗ Quyển Quyển và Lâm Phức lại ở chung một phòng bệnh...

 

Sao anh Đao có thể để gã đàn ông nào dám bám lấy giường bạn gái mình chứ? Thế là sau vài lần tống cổ mấy gã kia, cuối cùng anh làm thủ tục cho Quyển Quyển xuất viện.

 

Lúc rời đi, Quyển Quyển đã không còn lo Lâm Phức sẽ hại người khác. Ngược lại, cô còn sợ chính người khác sẽ bắt nạt cậu.

 

"Cậu đừng dễ dãi quá." Quyển Quyển đứng bên giường bệnh, nghiêm giọng dặn dò: "Thế giới này rốt cuộc người xấu nhiều hơn người tốt."

 

Lâm Phức ôm chiếc laptop trong lòng, dường như đang chìm trong một trò chơi nào đó, không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt đáp: "Tôi cũng đâu phải với ai cũng dễ dãi."

 

Quyển Quyển định nói thêm thì ngoài cửa vang lên tiếng Tiểu Đao và Thẩm Lục Từ gọi.

 

"Đến đây!" Cô cất tiếng trả lời, xoay người ra cửa. Trước khi đi, cô liếc lại lần cuối, không biết từ bao giờ, Lâm Phức đã ngẩng lên khỏi màn hình, nghiêng đầu, chăm chú nhìn cô. Ánh nhìn kia mang theo sự thích thú nhàn nhạt.

 

Quyển Quyển khẽ dụi mu bàn tay, khó chịu với ánh mắt ấy.

 

"Tạm biệt, Quyển Quyển." Lâm Phức cất giọng.

 

"Tạm biệt, Lâm Phức." Cô quay mặt đi, chậm rãi bước ra khỏi phòng bệnh.

 

Chỉ đến khi bóng dáng cô hoàn toàn biến mất ngoài cửa, Lâm Phức mới ngoảnh lại, tiếp tục dán mắt vào màn hình.

 

Tiếng chuông điện thoại vang lên, cậu bắt máy: "Alo, cậu à."

 

"Thủ tục xuất ngoại xong rồi, cậu lập tức tới đón cháu..." Lời của Cố Dư Mặc còn dang dở thì cánh cửa phòng bỗng bị đá tung.

 

Một gã đàn ông mắt đục, bụng bia lặc lè lao vào, tay phải lăm lăm chai rượu, giọng lè nhè dữ tợn: "Thằng máy ATM sống kia có phải ở đây không? Cho tao ít tiền đi, ợ!"

 

"Có chuyện gì thế?" Giọng Cố Dư Mặc trong điện thoại lộ rõ căng thẳng.

 

Lâm Phức nắm chặt di động, im lặng xoay người lại, dùng ánh mắt mà Quyển Quyển chưa từng thấy bao giờ, nhìn chằm chằm đối phương.

 

Khi Cố Dư Mặc dẫn người xông vào, họ chỉ thấy gã đàn ông kia đứng cứng đờ tại chỗ, tấm lưng rộng che mất tầm nhìn, cũng chặn đứng ánh mắt của Lâm Phức.

 

"Anh là ai?" Cố Dư Mặc cảnh giác quát: "Đến đây làm gì?"

 

Gã lực sĩ không trả lời, chỉ lặng lẽ xoay người, ánh mắt đục ngầu, trống rỗng, giống hệt một kẻ say rượu thần trí mơ hồ. Hắn lắc lư bước đi, lôi theo chai bia, lảo đảo lướt qua bên cạnh Cố Dư Mặc。

 

Cố Dư Mặc khó hiểu nhìn theo bóng hắn rời đi, khẽ lắc đầu, rồi quay lại giường, nói với Lâm Phức: "Đi thôi, ở đây không thể ở thêm nữa."

 

Lâm Phức ngoan ngoãn đáp một tiếng, ôm laptop từ trên giường xuống.

 

Thay xong quần áo để ra ngoài, hai người nắm tay nhau đi xuống thang máy.

 

Xe đã đỗ sẵn ở cửa. Cố Dư Mặc đích thân mở cửa xe, để cậu ngồi vào hàng ghế sau, còn mình thì cùng trợ lý ngồi phía trước.

 

"Chúng ta sang Mỹ trước xem tình hình của mẹ cháu thế nào." Cố Dư Mặc nói, lưng vẫn hướng về phía cậu: "Nhân tiện cũng coi như tránh bão gió."

 

"Vâng." Lâm Phức vừa đáp, vừa nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Ngoài cửa kính, gã lực sĩ xách chai bia lảo đảo đi tới một chiếc thùng rác. Hắn rút bật lửa, châm lên, bắt đầu đốt những mảnh rác rơi rớt bên cạnh.

 

Những thứ vô dụng, tầm thường, nhàm chán, chẳng còn giá trị... từng món, từng món đều bùng cháy trong tay hắn.

 

Cuối cùng, hắn cúi đầu cười khẽ, ném bật lửa đang cháy vào trong chai bia.

 

"Còn nữa." Cố Dư Mặc vẫn lải nhải ở ghế trước: "Sang bên Mỹ, cậu hy vọng cháu đừng mãi ru rú ở nhà. Ra ngoài giao lưu, kết bạn mới đi, như vậy sẽ có lợi cho việc hồi phục bệnh tình của cháu."

 

"Cháu sẽ làm vậy." Lâm Phức cúi đầu, mắt dán vào màn hình laptop đặt trên gối, mỉm cười nói: "Thực ra cháu đã tìm được một nhóm bạn mới rồi. Một nhóm thông minh, xinh đẹp, thú vị... và có những năng lực đặc biệt."

 

Ầm!

 

Tiếng nổ dữ dội bất ngờ vang lên, chiếc xe cũng chấn động nhảy lên một cái.

 

"Có chuyện gì thế?!" Cố Dư Mặc giật mình ngoái đầu nhìn, chết sững.

 

Chỉ thấy ngay gần chiếc thùng rác phía sau, gã lực sĩ đang đứng đó. Nửa chai bia cắm trong miệng hắn. Chai bia đang cháy. Hắn cũng đang cháy. Rác rưởi bị sức nổ cuốn tung, bay tán loạn quanh thân hình hắn, tạo thành một cảnh tượng vặn vẹo, quái dị, khiến người ta sởn gai ốc.

 

Lửa bùng rực phía sau Lâm Phức.

 

Cậu vẫn cúi đầu, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên bàn phím.

 

Trên màn hình là từng tập hồ sơ nhân vật.

 

Vương Huy, Hứa Tĩnh Xu, Tiểu Đao, còn có Hùng Quyển Quyển......

 

Từng gương mặt, có quen thuộc và cả xa lạ.

 

Những con người hoặc thông minh, hoặc xinh đẹp, hoặc thú vị, hoặc có năng lực đặc biệt.

 

Cuối cùng, màn hình dừng lại ở một gương mặt.

 

Nhìn ngắm dung nhan tuyệt mỹ hiếm có ấy, đôi mắt Lâm Phức ánh lên hứng thú. Khóe môi cậu khẽ nhếch, nở một nụ cười mê hoặc lòng người.

 

Ứng cử viên hoàn hảo nhất cho kế hoạch: Thẩm Lục Từ.

 

-END-

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
150
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi
Full
44
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi

Khi ánh trăng rọi sáng khắp Thẩm phủ, một vị tiểu nương tử với đôi mắt tựa nước thu và nụ cười ngọt ngào đã làm xao động lòng người, đặc biệt là lòng ngự sử nổi tiếng lạnh lùng Yến Nguyên Chiêu. Dù bị cảnh cáo “Thẩm cô nương, xin tự trọng” từ vị […]
0.0 126 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
457
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
750
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa
Full
233
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa

Ngọn lửa tình yêu âm thầm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn hai người trẻ tuổi trong “Âm Thầm Cháy Bỏng” của Mộ Nghĩa. Chuyện tình giữa Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, tưởng chừng như hai thế giới cách biệt, lại chồng chéo nhau bởi những kỷ niệm không thể quên. Phó Lận […]
0.0 75 Chương
Ảnh bìa của Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa
Full
110
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa

Trong “Bến Cảng Trong Đêm,” câu chuyện của Nghê Tư Duẫn – một nữ minh tinh lừng lẫy tại Quảng Đông – Hồng Kông, mở ra với sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô sở hữu nhan sắc như thần tiên và hàng triệu người hâm mộ, nhưng lại có một điểm khiến người ta không […]
0.0 114 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...