🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 96: Chương 96

“Ôi, đồng chí Tiểu Khương, Tử Thư cũng đã lớn rồi, cũng không thích mấy món đồ chơi dỗ dành mấy đứa bé kia, tôi thật sự cũng không biết nên mua gì.”

Khương Tuệ Ninh không che giấu tiếng cười gằn, lập tức quay đầu về phía Quý Tử Thư: “Từ Thư, thế này thì cậu sai rồi. Dì quan tâm cậu, sao cậu còn không nói cho dì cậu biết mình thích cái gì? Cậu xem, dì cậu quan tâm cậu như thế nhưng bởi vì không biết cậu thích cái gì, mỗi lần đến thăm cậu đều đi bằng hai tay không sẽ khiến người ngoài nghi ngờ tấm lòng của dì ấy.”

Quý Tử Thư đột nhiên bị gọi tên vừa nghe Khương Tuệ Ninh nói xong, cậu còn chưa kịp phản ứng nhưng đã kịp nhìn thấy ánh mắt của Khương Tuệ Ninh, nói: “Tôi cũng không ưa thích gì cả, chỉ thích tiền.”

Nói xong cánh mắt của cậu và cả Khương Tuệ Ninh đều nhìn về phía Phùng Du.

Cô xem! Cháu trai của cô nói thích tiền, người dì như cô sao có thể thờ ơ? Vậy xem như việc chúng tôi nghi ngờ mục đích cô đến đây chính là thật rồi.

Phùng Du cắn răng, nói: “Cháu, đứa nhỏ này, sao không nói sớm? Dì còn có thể bạc đãi cháu sao?” Vừa nói cô ta vừa mở túi xách của mình ra, lấy ra mấy tờ nhân dân tệ đưa cho Quý Tử Thư: “Cháu nhận lấy, thích cái gì thì mua.”

“Tử Thu thích nhất là xe đạo, một ít này có thể cũng không đủ, nhưng dù sao cũng là tấm lòng của dì ấy, Tử Thư, mau nhận và cảm ơn dì đi!”

Quý Tử Thư rất nghe lời, cậu đưa tay ra nhận tiền, lại nói một câu: “Đúng là không đủ.”

Phùng Du: …

“Tử Thư muốn mua xe đạp, các người lại không cho thằng bé mua sao?”

Phùng Du chỉ ngơ ra trong một giây, sau đó lập tức tìm lại sân nhà của mình. Khương Tuệ Ninh là mẹ kế, con trai muốn mua xe đạp cũng không được mua, thế này còn không phải đang nói rõ ràng người mẹ kế này không cho phép cậu mua sao?

Khương Tuệ Ninh không hề hoang mang: “Mua chứ. Nhưng dì của Tử Thư này, cô có biết xe đạp người trong nhà mua cho và xe đạp cô cho tiền mua cho rất khác nhau không. Chúng tôi mua xe đạp cho Tử Thu là chuyện hết sức bình thường, nhưng cô cho tiền Từ Thư mua xe đạp là chúng minh tình yêu thương của cô dành cho Tử Thư. Hay là tình yêu thương cô từng nói đều là giả cả sao? Đến một chiếc xe đạp cũng không nỡ mua cho Tử Thư?”

Hôm nay đến đây, vốn dĩ Phùng Du cho rằng Quý Thần Nham không có ở nhà nên mượn cớ đến thăm cháu trai muốn nhìn Khương Tuệ Ninh xúi quẩy, cô ta không dám chọc vào Quý Thần Nham nhưng lẽ nào còn đi sợ một cô dâu mới đến từ một nơi khác.

Vừa nhận được tin tức của chị hai nói thêm hai tháng nữa mới quay lại.

Lúc đầu cô ta còn muốn báo lại tin tức này cho Tử Thư, tiện thể khiến Khương Tuệ Ninh bức bối một phen, Khương Tuệ Ninh trẻ tuổi nóng vội, nói không chừng nghe thấy chuyện về chị hai và Quý Thần Nham sẽ náo loạn một trận với Quý Thần Nham.

Như thế dù không gây khó dễ gì cho Quý Thần Nham cũng sẽ khiến nhà cửa anh không yên.

Chỉ là không ngờ khi cô ta đến đây là tự tin tràn trề, nhưng lại xám xịt rời đi, đã vậy còn làm bay luôn hai trăm đồng tiền và phiếu công nghiệp.

Mãi đến khi cô ta đã ra đến cổng viện mới nhớ đến, hình như mình đến đây còn chưa được nói gì, đến lúc muốn về bảo vệ ở cổng lại không cho cô ta bước vào. Đúng là xúi quẩy.

Mà Quý Tử Thư và Khương Tuệ Ninh ngồi đối diện nhau nhìn vào mớ tiền và phiếu công nghiệp trải trên bàn.

“Hay là chúng ta chia năm năm nhé!”

“Đều cho dì cả đấy.” Quý Tử Thư không muốn cầm tiền Phùng gia cho.

“Vậy tôi không khách sáo nhé.”

Khương Tuệ Ninh không chê.

Nhưng cô thật sự rất tò mò nên hỏi Quý Tử Thư: “Dường như mối quan hệ giữa cậu và cô ta không được tốt cho lắm?”

“Không qua lại thường xuyên nên tất nhiên là không tốt.”

Khương Tuệ Ninh không hỏi nhiều, nếu hỏi nhiều giống như cô đang thám thính chuyện riêng tư bí ẩn của cậu.

Nhưng dù cô không hỏi thì sau khi Quý Tử Thư đã đi lên lầu, cô vẫn nghe được rất nhiều chuyện từ chỗ dì Lưu. Thì ra Phùng Du này cũng không tốt với Quý Tử Thư, mỗi lần đến tìm Quý Tử Thư đều có chuyện nhờ vả mới đến nên Quý Tử Thư cũng không muốn gặp cô ta.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...