🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 67: Chương 67

Chậc chậc, như vậy cũng quá liều mạng, đã ông trùm một phương rồi mà vẫn còn vất vả như vậy?

Tưởng tượng anh cố gắng kiếm tiền đều là cho mình, Khương Tuệ Ninh cảm thấy vẫn nên đối xử tốt với anh một chút, phải bồi bổ cho anh, làm anh có thể sống lâu trăm tuổi, như vậy anh có thể nhận lương hưu thật nhiều năm, chắc chắn tiền lương hưu của anh sẽ rất cao.

“Tối nay anh có trở về không?” Nếu trở về thì cô sẽ sắp xếp thực đơn bồi bổ hằng ngày.

Quý Thần Nham nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, lông mi rũ xuống đôi mắt sáng ngời chan chứ sự quan tâm, anh im lặng một chút rồi nói: “Trở về.”

Khương Tuệ Ninh cho rằng Quý Thần Nham nói trở về là có thể trở về ăn cơm chiều, cố ý lấy một ít râu nhân sâm được mợ tặng xuống bảo dì Lưu hầm canh gà.

Kết quả đã qua giờ cơm chiều mà Quý Thần Nham vẫn chưa về nhà.

Cô nghĩ người này quá không có lộc ăn, món ăn tốt như vậy, dựa theo tiểu thuyết nói thì chỉ cần ngửi mùi vị của nhân sâm trăm năm là đã có thể cứu mạng, thế mà anh lại bỏ lỡ.

Nhưng mà cô cũng bảo Lưu để lại một ít cho Quý Thần Nham, lỡ như buổi tối anh trở về cũng có thể uống một ít, hiện tại anh chính là máy ATM của mình, phải đối xử tốt với anh một chút.

Lúc Quý Thần Nham trở về đã là hơn 10 giờ, ở nơi dừng chân chậm trễ chút thời gian, trên đường trở về nhà lại đuổi gặp tuyết rơi, cũng không dám chạy xe quá nhanh.

Dì Lưu nghe được tiếng ô tô thì chạy ra mở cửa cho anh: “Đồng chí Quý, ngài đã trở lại, đã ăn cơm chưa? Đồng chí Khương lo lắng suốt buổi trưa, vừa mới lên lầu ngủ đây.”

“Còn chưa ăn.” Quý Thần Nham đưa chiếc ô trong tay cho Trần Huy, liếc mắt nhìn dì Lưu một cái, hỏi: “Người tuyết ở ngoài cửa là ai làm?” Một hàng thật dài, ước chừng có bảy, tám cái. … Ánh mắt của dì Lưu chợt lóe lên, nếu biết sớm thì bà đã không tự động nhiều chuyện nói câu kia, vội vàng cúi đầu nói: “Là đồng chí Khương và Tử Thư làm, đồng chí Khương chưa từng gặp tuyết nên khá tò mò. Tôi đang hâm đồ ăn, để tôi dọn lên cho ngài.”

Đắp nhiều người tuyết như vậy mà vẫn có thể bớt thời giờ lo lắng cho mình, rất quan tâm.

“Cậu ở lại ăn một chút gì rồi trở về.”

Lời này là nói với Trần Huy.

Hắn là một người đàn ông độc thân, đương nhiên là có thể ăn ké đứa bữa nào thì hay bữa đó, nếu không lúc này trở về cũng là phòng bếp lạnh lẽo, còn phải tự mình nấu ăn.

“Vâng.”

Lưu tự biết vừa rồi nói giúp đồng chí Khương không được hay lắm, lúc này bà cố ý bưng hai chén canh gà nhân sâm đi ra cho Quý Thần Nham và thư ký Trần.

Thấy hai người uống được một chút mới nói: “Đồng chí Quý, đây là đồng chí Tiểu Khương cố ý hầm canh gà nhân sâm trăm năm cho cậu, nói là rất bổ.” Ý của bà là nhìn đi, đồng chí Khương là thật sự quan tâm ngài, nhân sâm trăm năm cũng lấy ra không chút do dự.

“Khụ khụ khụ…” Dì Lưu vừa dứt lời, Trần Huy đã bị sặc đến mức ho khan liên tục. Đồng chí Khương là không hài lòng đến mức nào mới dùng đến nhân sâm trăm năm.

Hắn hối hận ở lại nhà lãnh đạo gia ăn cơm, lúc này hắn tình nguyện đói chết cũng không muốn ở chỗ này ăn chén canh gà này.

Hắn thật cẩn thận liếc mắt lãnh đạo, thế mà anh vẫn bình tĩnh vững vàng ăn chén cạnh gà, trong lòng không nhịn được thở dài, sắc đẹp hại người, lãnh đạo vì đồng chí Khương mà cam nguyện nhẫn nhục đến mức này, hắn là thật sự rất bội phục.

Mặc dù did Lưu không biết rốt cuộc mình đã nói sai cái gì, nhưng thấy thư ký Trần vẫn luôn im lặng không nói gì, bà vẫn nên nói ít lại là tốt nhất.

Quý Thần Nham ăn xong lập tức đi lên lầu, thư ký Trần giúp đỡ dì Lưu dọn chén đũa vào phòng bếp, sau đó chạy nhanh như bay.

Anh đi vào phòng ngủ, nhìn thoáng qua Khương Tuệ Ninh đang lộn xộn ngủ, nghĩ đến những việc cô làm hằng ngày, anh nghỉ chân một lát mới xoay người đi vào phòng tắm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...