🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 407: Chương 407

Anh ta còn bảo cô phải nghe lời, làm con dâu thì phải hiếu thảo, ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

Thấy rõ người mẹ chồng này Đường Xuân Kiều có thể nhìn thấy rõ tương lai của chính mình sau này.

Vì vậy cô ấy mới kiên quyết muốn chia tay.

Dù anh ta có cầu xin như thế nào cô cũng kiên quyết từ chối. Sau này anh ta lại bắt đầu xúi giục người nhà mình đến làm khó cô ấy.

May mắn những thanh niên trí thức như họ lại rất đoàn kết với nhau, mọi người rất ủng hộ cô.

Đường Xuân Kiều cảm thấy mình cũng rất may mắn vì chưa đến mấy tháng đã có thể nhìn thấy ánh sáng hừng đông.

Mà bản thân cô ấy cũng đã thi đậu đại học mình mong muốn.

Người phụ nữ vừa rồi kia chính là mợ của người đàn ông đó, bà ta đã nổi tiếng hung dữ. Con gái của một dì khác của anh ta cũng thi đậu trường đại học này. Cô ta nghe nói Đường Xuân Kiều thi đậu trường này nên muốn người nhà mình đến tìm cô ấy gây sự, trút giận cho anh họ nhà mình.

Hôm nay nhìn thấy người nhà này, cô ấy vẫn rất sợ hãi, Phan Phỉ Phỉ đoán chừng tối hôm qua đã nhìn ra điều gì đó nên mới gọi Đường Xuân Kiều đi lấy nước chung với mình, không ngờ còn có thể gặp được ở ngay phong ngủ của mình.

Khương Tuệ Ninh và Ôn Lê nghe Đường Xuân Kiều kể chuyện này, họ đều an ủi cô ấy: “Xuân Kiều, không sao đâu! Mọi việc đều đã qua rồi, cậu rất dũng cảm, sau này không cần phải sợ họ! Chúng tôi đều đứng về phía cậu.” Cô ấy thật sự đã rất dũng cảm, nếu không số phận giống như Châu Lâm sẽ tái diễn trong tương lai của cô ấy một lần nữa.

“Dũng cảm sao? Lúc ấy người trong thôn đều mắng tôi là bạch nhãn lang vong ân phụ nghĩa, vì lúc tôi bị bệnh anh ta đã cõng tôi từ trên núi xuống, đi đến huyện thành để khám bệnh.”

Khương Tuệ Ninh lắc đầu: “Cảm động không phải là tình yêu, hơn nữa tình yêu cũng không cần thiết làm liên lụy đến cuộc đời mình. Anh ta yêu thích cậu, nhưng phần yêu thích này phần nhiều vẫn là vì cảm thấy cậu là người có văn hóa, nghe lời và có thể giúp anh ta chăm sóc cha mẹ mình.”

Ôn Lê cũng gật đầu phụ họa: “Đúng vậy! Xuân Kiều, chúng ta không thể để anh ta dùng lời nói dọa dẫm. Cứ để anh ta tự mình hiểu chuyện và hiếu thuận với cha mẹ anh ta, ai trong số chúng ta không phải bảo bối được nâng trong lòng bàn tay của cha mẹ mình, dựa vào đâu lại bảo cậu phải chịu đựng ở trong nhà anh ta.”

“Loại đàn ông như thế cũng chỉ biết dùng hiếu thuận và hiểu chuyện đề trói giữ cậu, nhưng sau đó anh ta cũng sẽ nghe lời mẹ mình sai khiến mà thôi. Chia tay là tốt.” Phan Phỉ Phỉ ở một bên lạnh lùng nói.

Điều này khiến mọi người đều nhất trí tán đồng, tuy khác biệt thời đại nhưng lại có quan điểm giống nhau.

Ngay từ đầu tất cả mọi người đều cảm thấy Phan Phỉ Phỉ đều khó qua lại nhưng với chuyện của Đường Xuân Kiều, bốn người họ đã được kéo gần lại với nhau.

Tình hữu nghị của các cô gái rất đơn giản, tuy bốn người có tính cách khác nhau nhưng họ đều là người lương thiện, ở chung với nhau đương nhiên sẽ cảm thấy thoải mái.

Không khí trong phòng càng lúc càng hài hòa hơn, đương nhiên Phan Phỉ Phỉ vẫn không thích nói chuyện giống như trước.

Nhưng tất cả đều theo thời gian mà từ từ thay đổi.

Khương Tuệ Ninh lại một lần nữa được trải nghiệm không khí nhẹ nhõm của ký túc xá.

Bốn người đã hẹn ngày mai sẽ cùng nhau bò lên Vạn Lý Trường Thành, nhưng lịch trên trường đã có sự thay đổi, buổi lao động phải bắt đầu từ ngày mai.

Sáng sớm ngày hôm sau mọi người đều phải đến nông trường, những học sinh nội trú trong trường phải đi theo số đông của mọi người trong trường, người học ngoại trú thì may mắn hơn vì có thể tự mình quay về.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...