🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 383: Chương 383

Ông ấy cũng chỉ lớn hơn ba mình vài tuổi, nhưng cả người giống như già hơn mười mấy hai mươi tuổi vậy.

Quý Tử Thư nhìn người nằm trên giường bệnh, ánh mắt có hơi phức tạp, nếu ông giống như Phùng Giai, thì cậu không cần phải đến đây.

Nhưng cậu biết người trên giường cũng không phải cố ý bỏ rơi mình, tuy rằng ông chưa bao giờ thực hiện nghĩa vụ của một người ba một ngày nào, nhưng sự xuất hiện của bản thân không thể nghi ngờ đã quấy rầy kế hoạch của ông, nhưng mà cuối cùng ông vẫn không thể từ bỏ kế hoạch của mình bởi vì một người chưa từng gặp mặt như cậu.

Quý Thần Tây biết bản thân đã về Kinh Thị, nhưng mà bởi vì lúc trước được trị liệu bằng dược vật nên thời gian thanh tỉnh của ông không tính là nhiều, sau khi về Kinh Thị kiểm tra thì ngừng sử dụng khá nhiều loại thuốc, nên tinh thần cũng dần dần tỉnh táo.

Bởi vì tính chất đặc thù của công việc, ông cũng rất mẫn cảm với ánh mắt của người khác, cho dù trong giấc mơ cũng có thể cảm nhận được.

Trong nháy mắt khi mở to hai mắt, thì ông không nhịn được mà sửng sốt.

Huyết thống giữa hai ba con thật thần kỳ, rõ ràng chưa bao giờ gặp nhau, nhưng lại có thể đem lại cảm giác thân thuộc.

Ánh mắt của hai người cứ đối diện nhau như thế.

Nhưng mà thời gian Quý Tử Thư có thể ở lại đây là rất ngắn, ngắn đến mức Quý Thần Tây không thể nhìn kỹ cậu, cậu đã phải rời đi.

Sau khi hai người đi ra ngoài Diêu Triều Chi hỏi: “Chắc hẳn anh không nhìn lầm, nhưng mà tên và thông tin thì không khớp, không biết những người khác có phải cũng như thế không?”

“Anh không nhìn lầm.” Quý Tử Thư biết bản thân rất giống ông ấy, ánh mắt lướt qua hơi ngạc nhiên của ông ấy có thể chứng minh rằng ông ấy cũng nhận ra cậu.

“Nhìn cũng nhìn rồi, bây giờ yên tâm rồi chứ? Vừa nãy người ký tên chính là người của ba em, anh rất lo lắng lỡ như chuyện này bị ba em biết, em biết những thứ mà mấy người đó tiếp xúc toàn là thông tin tuyệt mật, nếu chưa được giải quyết xong thì bọn họ không thể gặp bất cứ ai, tất cả những thông tin tuyệt mật trong mười năm đã bị phá hủy hoàn toàn, năm trước quân đội bắt đầu rà soát lại, chuyện mà chúng ta làm ngày hôm nay là đang đâm vào họng súng của ba cậu.”

“Có chuyện gì xảy ra thì em sẽ gánh vác.”

“Vấn đề không phải là ai gánh vác.” Diêu Triều Chi nghĩ nghĩ rồi lại xua xua tay nói: “Được rồi, cũng trách anh một hai phải kể cho em.” Vốn dĩ Diêu Triều Chi không định nói với Quý Tử Thư, nhưng nghe nói sáu người được đưa lên từ bệnh viện tại căn cứ không bao lâu nữa sẽ chết, anh cảm thấy tình trạng sức khỏe của nhóm người này không được ổn lắm, cho nên sợ chưa giải quyết hết nỗi lo để chuẩn bị sẵn sàng, để bọn họ quay về cuộc sống bình thường, rồi chết, anh mới không nhịn được kể cho Quý Tử Thư nghe.

Không thể cứ để đứa em trai này cả đời cũng không gặp được ba ruột của mình đúng không.

Diêu Triều Chi và Quý Tử Thư tự nhận mình làm trời đất không ai biết, nhưng hoàn toàn quên mất sự rà soát nghiêm khắc của hệ thống, ngay hôm sau chuyện Diêu Triều Chi dẫn Quý Tử Thư đi gặp Quý Thần Tây đã bị Quý Thần Nham biết.

Diêu Chử tự mình dắt con trai đến nhà Quý Thần Nham, đương nhiên còn có Quý Tử Thư đứng ở một bên.

Nói tiếp xử phạt cũng không quá nặng, rốt cuộc đã làm thủ tục chuyển đi, thì ít nhiều gì cũng đã trải qua quá trình này.

Điều tồi tệ nhất cậu lại là con trai của Quý Thần Nham, có loại cảm giác phạm pháp.

Cho nên hai người đứng trong viện bị dạy dỗ như chó cả nửa ngày, nghẹn đến mức không dám phát ra một tiếng.

“Vì sao không đợi làm xong thủ tục rồi đi gặp? Thậm chí không nói cho ba một tiếng rồi lén đi sang đó?” Quý Thần Nham nhìn chằm chằm Quý Tử Thư,”Cảm thấy làm con trai ba rất tủi thân sao? Vừa nghe thấy tin tức của anh ấy đã không chờ nổi muốn đổi ba?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...