🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 347: Chương 347

Quý Thần Nham dùng một tay cởi áo khoác bị phủ đầy gió tuyết.

Hôm nay, anh không mặc quân phục bên trong mà chỉ mặc một chiếc áo len đậm màu bên trong nên nhìn anh không nghiêm khắc như ngày thường, cảm thấy rất ôn hòa.

“Tuệ Tuệ, sao còn chưa ngủ?”

“Nhớ anh đến mức ngủ không được.”

Thật ra bây giờ thời gian vẫn chưa muộn lắm nên không ngủ cũng rất bình thường, dù sao mấy đứa bé cũng vừa mới ngủ, lúc này cô rảnh rỗi thế này ngược lại khiến Quý Thần Nham vui vẻ vô cùng.

Dì Lưu đã trở về phòng mình, phòng khách lớn thế này lại trở thành thiên hạ của riêng hai người.

Trong phòng ấm áp rất dễ chịu, ôm ấp nhau lại càng ấm áp.

Hai người họ dính lấy nhau trong chốc lát, sau đó Quý Thần Nham đã ôm vợ trở về phòng.

Anh rất thích ôm Khương Tuệ Ninh, giống như đang dỗ dành trẻ con.

Trở về phòng ngủ, Quý Thần Nham đến nhìn hai đứa bé đang ngủ say trước tiên, chúng có vẻ đã lớn hơn khi anh rời khỏi nhà rất nhiều, mặt mày đã nảy nở không ít. Trên gương mặt của hai đứa bé đều có bóng dáng của cả cha và mẹ.

Hai đứa bé ngủ rất say, không biết đã nằm mơ thấy gì mà trong lúc ngủ lại cười lên.

Vào nhà một hồi sau, bàn tay đã trở nên ấm áp hơn rất nhiều, lúc này Quý Thần Nham mới dám đưa tay sờ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của chúng.

Đứa bé giống như biết cha mình trở về nên vẫn nhắm chặt mắt nhưng lại dựa gương mặt sát vào tay cha mà ngủ say sưa.

“Anh xem, mấy đứa bé đều nhớ cha. Hừ, cha lại nhẫn tâm rời xa chúng lâu như vậy.” Khương Tuệ Ninh đứng một bên mở miệng phàn nàn.

Quý Thần Nham đưa tay kéo người vào lồng ngực mình, hôn lên trán cô, trong mắt đều là ý cười: “Sao lại không nhớ, mỗi ngày đều mong muốn nhanh chóng quay về nhà nhưng lãnh đạo lại không chịu thả người.”

Khương Tuệ Ninh biết anh còn bận rộn hơn mình rất nhiều, chẳng qua cũng chỉ là nũng nịu ngoài miệng mà thôi, nhìn thấy thái độ của anh ôn hòa như vậy, sao cô có thể không chịu buông tha: “Hừ, miễn cưỡng tha thứ cho anh vậy.”

“Sao người bạn nhỏ càng ngày càng dễ dỗ thế này?”

“Anh không biết dừng đúng không? Nếu không em sẽ làm lại, để đêm nay anh dỗ dành một đêm vậy?” Khương Tuệ Ninh phát hiện Quý Thần Nham mặc quần áo bình thường cũng rất đẹp, cảm giác lại càng trẻ trung, hoạt bát hơn.

Áo len làm bằng sợi bông, mặc lên người vừa mềm lại vừa ấm.

Khương Tuệ Ninh nhào vào ngực anh, dính sát vào người anh.

Quý Thần Nham ôm chặt người vào lòng mình, bàn tay sau lưng cô lại không ngừng quay tròn lọn tóc của cô.

Anh khẽ cười, trêu đùa cô: “Dỗ cả đêm? Vậy thì càng có lợi cho tôi.”

Khương Tuệ Ninh đẩy anh ra: “Đáng ghét.”

Thời gian còn sớm, Quý Thần Ninh rửa mặt xong thì lên giường, sau đó lập tức kéo người vào lồng ngực mình, Khương Tuệ Ninh cũng thuận thế đổ vào ngực anh.

“Tuệ Tuệ, chuyển đến nơi mới có quen không?” Quý Thần Nham hỏi cô.

Anh biết Khương Tuệ Ninh có năng lực thích ứng tốt hơn bất kỳ ai. Nhưng cô đến nơi này cũng đã hơn một năm, cây anh đào chỉ mới kết trái được một lần, họ lại sắp rời khỏi nơi này, phải thay đổi chỗ ở nên anh sợ cô cảm thấy không vui. Đến Bắc Kinh, cô lại phải làm quen lại với mọi người.

Khương Tuệ Ninh biết mình phải đi theo anh đến thủ đô, thật ra cô cảm thấy cũng không quan trọng lắm, nơi nào cũng được.

“Có anh thì em sẽ quen thôi.”

Quý Thần Nham cúi đầu nhìn cô, nghe cô nói khiến anh dễ chịu vô cùng, nhịn không được đưa tay bóp mũi cô: “Em đó, sao lại biết dỗ người như vậy?”

“Em nào dỗ anh, lời em nói đều là sự thật.”

Lúc nói chuyện Khương Tuệ Ninh còn ôm lấy cổ anh, chớp mắt vô tội nhìn anh để gia tăng độ tin cậy trong lời nói của chính mình.

“Đúng đúng đúng, người bạn nhỏ của tôi là ngoan ngoãn nhất.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...