🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 293: Chương 293

Lễ tình nhân của hai người họ cũng giống như lễ tình nhân ở thời đại sau này, dắt tay nhau đi dạo phố, xem phim.

Chỉ cần Khương Tuệ Ninh yêu cầu, Quý Thần Nham sẽ đáp ứng cô, ban đầu họ còn muốn đi đến hồ trượt băng nhưng vì thời gian không còn sớm nữa nên Quý Thần Nham đã đưa cô đến nhà hàng ăn cơm.

Chỉ có hai người họ. Quý Thần Nham còn cho người ta dùng những ngọn nến trắng cắt thành từng đoạn nhỏ, đặt vào trong những hộp sắt nhỏ, bày khắp phòng.

So với việc trải dài nến trắng thì làm thế này lãng mạn hơn nhiều, hai người họ được những ánh nến lấp lánh bao quanh.

Tuy ánh sáng không quá sáng nhưng họ có thể nhìn thấy nhau.

Đơn giản chỉ có ánh nến và bữa tối cũng đã làm cho lễ tình nhân năm nay kết thúc rất viên mãn.

Ăn cơm xong, họ không lái xe, mà cũng không cho người đến đón, hai người tay trong tay chậm rãi đi dạo trong tuyết.

Bầu trời đang rơi xuống những bông tuyết, tuyết không rơi dày đặc mà chỉ nhẹ nhàng và tinh tế.

Quý Thần Nham lấy khăn choàng cổ của mình ra quấn kín lên cái đầu nhỏ đang lộ ra của Khương Tuệ Ninh.

Chỉ còn lộ ra mỗi đôi mắt, anh nắm tay cô, chân khẽ đạp lên chỗ tuyết đọng vang lên những tiếng “kẽo kẹt, hết sức rõ ràng trong đêm tối yên tĩnh.

Giữa một mảnh đất trời giống như chỉ có hai người họ.

Người yêu nhau được ở bên nhau, cho dù là gió tuyết cũng trở thành kẹo ngọt.

Đón tết xong, cha mẹ của Khương Tuệ Ninh cũng phải trở về Nam Thành.

Cha mẹ chồng cũng trở về chuẩn bị, tạm thời phải chuyển đến Đông Thành.

Bụng của Khương Tuệ Ninh ngày một lớn hơn. Vào một buổi sáng nào đó cô thì thầm một câu muốn ăn anh đào, thời tiết tháng ba Quý Thần Nham bảo nông trường bên kia đưa đến mấy gốc anh đào, dự định sẽ trồng trong sân nhà.

Tuyết vẫn chưa tan hết nhưng đã có thể cảm nhận được không khí mùa xuân rồi.

Người của nông trường muốn giúp đỡ trồng cây, kết quả Quý Thần Nham lại từ chối, anh muốn tự tay mình trồng.

Cây anh đào người ta đưa đến đây còn là cây đã trưởng thành, tuy phải cắt tỉa không ít cành nhưng năm nay cũng có thể nở hoa kết trái.

Ngoại trừ hai gốc anh đào nhỏ, còn có hai gốc anh đào lớn.

Khương Tuệ Ninh biết loại cây này được nhập về từ nước ngoài bắt đầu từ thế kỷ trước, nhưng phạm vi trồng trọt lại không được rộng rãi mà thôi.

Quý Thần Nham còn cố ý cho người đến Phúc Sơn kéo về.

Khi vừa trồng xuống được mấy ngày, Khương Tuệ Ninh luôn thấp thỏm lo lắng không biết cây có sống được không, kết quả còn chưa được mấy ngày thì cây đã bắt đầu ra mầm non.

Mùa xuân vừa đến, thời tiết lại ấm áp trở lại, vạn vật được hồi phục sức sống, bốn phía đều mang hơi thở của mùa xuân.

Bốn cây anh đào được trồng xuống, đến cuối tháng tư thì hoa đã nở đầy, Quý Thần Nham nói đến tháng sáu là đã có thể ăn được anh đào do tự tay mình trồng.

Khương Tuệ Ninh nhìn cây anh đào, trong đầu không ngừng tính toán. Năm nay cô có thể ủ rượu anh đào, làm mứt anh đào.

Thời gian trôi nhanh, bụng của Khương Tuệ Ninh đã sắp được bảy tháng, mặc ít quần áo thì có thể nhìn thấy bụng của cô rất rõ ràng. Sau năm mới công việc không tính là quá bận rộn, nhưng Quý Thần Nham không yên tâm để cô đi qua khu mỏ ở núi bên kia nên đã để thư ký Trần đến trụ sở quản lý, mỗi tuần sẽ báo cáo về cho cô.

Cô vẫn đến liên đoàn phụ nữ làm việc như trước, nhưng mỗi ngày đều là Quý Thần Nham đưa đón cô, nếu anh không đến được sẽ để tài xế đến đón.

Rau xanh trong nhà kính đã bắt đầu cho hai đợt sản phẩm ra thị trường, những thôn xóm thí điểm lần đầu tiên được hưởng lợi ích, những người xung quanh thấy vậy cũng bắt đầu gia nhập.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...