🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 283: Chương 283

Khương Tuệ Ninh rất tò mò từ trước đến nay cô chưa bao giờ nhìn thấy Quý Thần Nham rèn luyện thân thể, bây giờ anh không cần phải đi tập luyện mỗi ngày, không ở trong văn phòng thì cũng có mặt ở trên giảng đường, sao có thể giữ được cơ bắp săn chắc như thế này?

Hơn nữa không hề có dấu hiệu biến mất, nói tiếp người khác luyện tập thể dục thể thao đều đặn mỗi ngày ở phòng tập chưa chắc đã có được thành quả như anh.

Quý Thần Nham bị mấy ngón tay cô làm cho ngứa ngáy cả người, tuy rằng chuyện làm người ta thoải mái vừa mới kết thúc, nhưng cô vẫn còn động, có một số suy nghĩ lại nảy lên, đè tay cô lại, hỏi: “Còn muốn?”

“Nếu anh còn chơi lưu manh nữa thì em sẽ không để ý đến anh.”

Khương Tuệ Ninh phát hiện Quý Thần Nham đúng là một người mắc chứng phân liệt, lúc đứng đắn thì nghiêm túc lạnh lùng vô cùng, lúc bắt đầu chơi lưu manh thì lưu manh thật, ở trên giường anh giống như có bộ phận tự động giải khóa những công năng khó lường.

Còn ghê gớm hơn hút m* t**, vốn dĩ không dừng lại được, tựa như chỉ biết mỗi mình chuyện đó.

Quý Thần Nham nhìn gương mặt đáng yêu xinh xắn của cô tức khắc nhăn lại, xoay người lại giam cầm cô ở dưới thân, cúi đầu hôn cô, hôn xong lại cười nhẹ nhìn cô.

Anh phát hiện Khương Tuệ Ninh là một người không biết mắng chửi, miệng cô cứ nói đi nói lại một vài câu, đồ lưu manh, hỗn đản, lại nói thêm một câu nếu anh cứ thế em sẽ không để ý đến anh.

Phải là một người dễ thương đến mức nào mới nói những câu không hề có tính uy hiểm trở thành những câu uy h**p.

Thật ra cô cũng không biết khi cô nói những lời này, ngược lại thanh âm sẽ thay đổi đến mức không hề ý thức được, chỉ làm cho ngữ điệu càng thêm ngọt ngào, khiến người khác sa đọa.

Vốn dĩ không có lực sát thương, ngược lại giống như một chút mèo con đang vui đùa, càng giống như một yêu tinh nhân gian đang làm nũng.

“Bạn nhỏ, ngày mai muốn đi đâu chơi?”

Tuy rằng trong lòng ngực có ôn hương nhuyễn ngọc, giống như có con kiến cắn xé ở trong lòng, ngọn lửa thật vất vả mới vuốt phẳng lại càng bốc lên dữ dội hơn.

Nhưng Quý Thần Nham không biết xử lý thế nào, cô mang song thai, lại càng làm cho người ta lo lắng hơn so với mang thai một, định kéo dài khoảng cách giữa hai người, cuối cùng vẫn luyến tiếc, đành phải ôm cô gắt gao, ngửi mùi hương của cô rồi dời đề tài đi.

“Không phải ngày mai anh phải vào bộ sao?” Khương Tuệ Ninh chơi ngón tay Quý Thần Nham.

Bàn tay anh to rộng rắn chắc, ngón tay lại dài, tay cô đặt vào trong lòng bàn tay anh giống như tay của một đứa nhỏ.

Hôm nay cô nghe khi bí thư Trần đến đây hình như có nói chuyện gì đó, Quý Thần Nham nói ngày mai phải đi vào bộ xử lý việc.

“Sáng sớm anh vào đó xử lý việc, lúc về chắc em vẫn còn chưa tỉnh, cho nên muốn đi chơi ở đâu, thì anh sẽ dẫn em đi.”

Quý Thần Nham bận quá, quanh năm suốt tháng thời gian rảnh rỗi trên cơ bản không nhiều lắm, trước kia coi bộ ba như nhà, bây giờ tuy rằng trễ mới về đến nhà, nhưng có đôi khi quay về đổi bộ quần áo rồi rời đi.

Anh cũng biết tình hình bản thân, cho nên năm nay trước khi ăn Tết đã cố gắng giảm bớt lượng công việc, định mấy ngày ăn Tết sẽ dành chút thời gian với vợ.

Cô tới Đông Thành lâu như thế, hình như anh chưa từng dẫn cô đi dạo Đông Thành.

Đây là nơi anh bảo vệ, nhưng lại chưa từng dẫn vợ đi tham quan, anh cũng muốn dẫn cô nhìn nơi bản thân thống trị, liệu cô có vừa lòng hay không.

“Chúng ta đi trượt băng được không? Tử Thư nói bên thành bắc có một cái hồ, mùa đông có rất nhiều trượt băng bên trong đó.”

“Anh…”

Quý Thần Nham nhìn thoáng qua bụng cô, bất đắc dĩ nói: “Bạn nhỏ của anh, bộ dạng này của em anh không yên tâm để em trượt băng được, nhưng mà bên kia có ghế dựa, đến lúc đó em cứ ngồi ở trên, anh đẩy em.”

Cô muốn chơi, anh sẽ cố hết sức thỏa mãn, đương nhiên sẽ bài trừ hết thảy nguy hiểm ra bên ngoài.

“Được nha được nha, trước kia em từng thấy ở phương bắc có loại chó kéo trượt tuyết, hẳn không khác cái kia lắm đúng không?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...