🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 257: Chương 257

Về đến nhà, trong nhà không có người, hôm nay dì Lưu phải quay về nhà mình một chuyến, ngày mai mới trở lại.

Nghiêm Bội Lan và chồng mình là Quý Trung Đình nghỉ ngơi ở phòng ngủ lầu một, hai ngày trước dì Lưu đã dọn dẹp sạch sẽ.

Quý Trung Đình biết rõ con trai có chuyện nên không để vợ mình hỏi nhiều, về đến nhà là ông đã kéo vợ mình vào phòng ngủ.

Quý Thần Nham cũng đưa Khương Tuệ Ninh về phòng ngủ: “Tuệ Tuệ, trước giờ ngủ tối nay tôi sẽ trở về.”

Khương Tuệ Ninh kéo tay áo anh, cô cảm thấy rất lo lắng: “Anh có thể bị nguy hiểm không?” Cô biết anh ra ngoài không chỉ đơn giản vì chuyện của Quý Tử Thư, trước đó không lâu đồ cô gửi đi xảy ra sai lầm, lúc đó cô đã biết vị trí này của anh đều có nguy hiểm rình rập mỗi ngày.

Quý Thần Nham nhìn thấy sự lo lắng trong ánh mắt của vợ, anh chỉ dùng môi mình cọ qua chóp mũi cô: “Không có gì nguy hiểm cả.” Trước kia anh không quá để ý đến những chuyện này nhưng hiện tại anh đã có vợ, có con, anh biết không được để bản thân mình nằm trong nguy hiểm, nếu không có sự chuẩn bị chu đáo anh không thể lấy tính mạng mình ra thử.

“Vậy em chờ anh.”

“Ngoan, ngủ đi.”

Cuối cùng Khương Tuệ Ninh vẫn phải giả vờ ngủ, nhưng Quý Thần Nham vừa rời đi thì cô lập tức mở mắt, không tài nào ngủ được.

Quý Thần Nham lên xe, từ vị trí này anh căn bản không thể nào nhìn thấy phòng ngủ trên lầu nhưng anh cảm giác người trên lầu đã mở đèn.

Trần Huy hỏi: “Lãnh đạo, chúng ta xuất phát sao?”

“Đi!” Quý Thần Nham nhìn Trần Huy lái xe xuất phát, hỏi: “Tất cả đã sắp xếp xong chưa?”

“Lãnh đạo yên tâm, lần này sẽ không có sai sót gì.” Trần Huy ngẫm nghĩ một lúc lại nói: “Phùng Giai có thể hoàn thành chuyện tối nay, tin tình báo cô ta đưa ra đủ để hốt gọn một mẻ đám người bên này, nhưng sức khỏe cô ta vốn không tốt, bị thương nặng như vậy cũng không thể xoay chuyển được.”

“Điên cả một đời rồi, xem như làm một chuyện tốt duy nhất cho con trai.”

Trần Huy tiếp tục nói: “Còn một việc nữa. Lần trước thức ăn đồng chí Khương gửi đến cho anh xuất hiện đồ bên trong, cô ta cũng đã thừa nhận chuyện đó là do cô ta đã tiết lộ tin tức của anh và đồng chí Khương. Cô ta nắm đúng thời gian đồng chí Khương gửi đồ đến chỗ anh, mượn cơ hội đồng chí Khương khó chịu buồn nôn lập tức tiếp xúc với cô ấy, người kia lợi dụng lúc đó tiếp xúc với hộp cơm, thứ kia cũng được bỏ vào hộp ngay khi đó. Khi đó người của chúng ta cách đó không xa, nhưng bởi vì người đó là phụ nữ nên họ mới buông lỏng cảnh giác.”

“Theo Phùng Giai nói những người kia đã ép buộc cô ta làm vậy, độc kia là chất độc mãn tính, sẽ không lập tức g**t ch*t người mà từ từ ăn sâu vào cơ thể, nhanh là ba tháng, chậm là nửa năm.”

Quý Thần Nham đã biết chuyện này từ trước, Khương Tuệ Ninh còn cẩn thận hơn anh tưởng tượng. Ngày đó khi hộp cơm bị người khác chạm vào thì cô đã không để anh ăn.

Cô còn nói thật ra hai ngày trước đi trên đường cô đều có thể nhìn thấy người phụ nữ kia, mà cô chưa từng nhìn thấy người đó trước kia, một gương mặt rất lạ.

Cho nên ngày hôm đó cô giả vờ khó chịu, quả nhiên người kia đã bước đến tiếp cận và giúp đỡ cô.

Trong lòng cô đã có sự nghi ngờ nên khi cô đến nơi đã lập tức đưa hộp cơm đó đi kiểm tra, quả thực đã có vấn đề.

“Việc này cũng không cần nhắc đến.”

Dù sao Phùng Giai cũng không sống nổi nữa, nếu trên người Phùng Giai phải cõng cái tội mưu hãi lãnh đạo Tam Bộ thì vẫn chưa thỏa tội của cô ta, nhưng Quý Tử Thư sẽ bị ảnh hưởng, mà Quý Thần Nham không muốn trên người Quý Tử Thư có bất kỳ liên lụy không sạch sẽ nào.

Quý Tử Thư không những là con trai của anh cả mà còn là đứa bé của Quý gia, cậu không liên quan đến bất kỳ kẻ nào bên ngoài, cậu phải được bước ra ngoài với danh phận sạch sẽ.

Trần Huy gật đầu: “Vâng, lãnh đạo.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...