🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 215: Chương 215

Thời điểm Khương Tuệ Ninh ôm một đống quần áo về phòng, thì Quý Thần Nham nhìn thấy hình như cô đã khóc, liền đến véo nhẹ mặt cô hỏi: “Làm sao vậy?”

“Quý Thần Nham, em phát hiện ra bố mẹ em đối xử với anh còn tốt hơn so với em.” Cô cũng không dám nói bản thân mình đã rời đi khỏi đây nhiều năm, nên chỉ có thể đem bất mãn đẩy lên người Quý Thần Nham.

Cha mẹ vợ đúng là đối xử với anh rất tốt, điều này Quý Thần Nham cũng không phủ nhận, bèn nhỏ giọng nói: “Đây là Tuệ Tuệ đang ghen tị phải không?”

“Hừ.”

Bộ dạng vô cùng đáng thương của cô làm Quý Thần Nham cũng không có cách nào giải quyết được, bèn chạy nhanh đến ôm người vào lồng ngực trấn an: “Bọn họ đối xử với tôi rất tốt, tôi thì đổi xử tốt với em, vậy không phải cũng giống như bọn họ và tôi cùng đối xử tốt với em sao, Tuệ Tuệ nhà chúng ta đây là được của lời rồi.”

Khương Tuệ Ninh:…

Đây chẳng phải là logic của những tên cướp sao?

Nhưng chính là những logic mạnh mẽ này cô cũng rất thích nghe, Khương Tuệ Ninh liền vui vẻ, đem một đống quần áo của trẻ con đặt bừa tất lên giường, có hai bộ quần áo lông nhỏ do thầy Lý làm đặt ở một chỗ, bên cạnh là một loạt các bộ quần áo nhỏ được làm vô cùng tinh xảo, nhìn là thấy vô cùng vui vẻ rồi.

“Anh cảm thấy có đẹp không?” Khương Tuệ Ninh đem từng bộ quần áo đưa lên cho Quý Thần Nham xem.

Quý Thần Nham từ sau lưng ôm lấy cô, cằm gác l*n đ*nh đầu cô, nhẹ nhàng cọ cọ, tóc của cô gái nhỏ được buông xõa xuống, hơi xoăn một chút, vì vậy đã đem khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhìn lại càng nhỏ hơn.

“Không đẹp, em mới đẹp.”

“Đáng ghét.”

Khương Tuệ Ninh thật bái phục con người này, khi ở riêng tư anh cũng không nói được câu này hay cả.

“Chỗ nào đáng ghét, rõ ràng tối hôm qua em còn nói là rất thích.”

Quý Thần Nham nhắc tới chuyện tối hôm qua, Khương Tuệ Ninh liền không muốn nghe anh nói chuyện nữa, cô xấu hổ tới mức bực mình trừng anh một cái, sau đó duỗi tay che miệng anh lại.

“Anh có thể đứng đắn một chút không?”

Quý Thần Nham cảm thấy bản thân mình thật oan uổng, nhưng mà anh cũng nổi lên tâm tư muốn trêu chọc cô, nên cố ý dùng đôi môi mềm mại cọ nhẹ lên bàn tay cô, sau đó còn dùng những sợi râu cứng mới mọc lên cọ vào những ngón tay mềm mại của cô.

Gỡ ngón tay cô xuống, anh liền tiến đến gần bên cạnh tai cô dùng âm thanh khàn khàn nói nhỏ,”Tuệ Tuệ, anh không muốn đứng đắn nữa.”

Nói xong cũng không tự khống chế được giờ tay đè lên cổ cô, một tay khác nắm lấy chiếc eo nhỏ của cô, sau đó dùng đôi môi nóng bỏng của mình hôn lên môi cô thật sâu.

Năng lực tự học của anh thật sự rất nhanh, rõ ràng hai người ở cùng một vạch xuất phát, bản lĩnh của Khương Tuệ Ninh vẫn chỉ dừng ở mức hôn nhẹ, nhưng anh thì khác, kỹ năng tiến bộ vô cùng nhanh, hơn nữa con người này ngày thương có bao nhiêu cấm dục thì khi chỉ có hai người ở bên nhau lại càng tham lam.

Tuy rằng không phải quá điên cuồng, nhưng mỗi một lần dây dưa lại càng thêm tàn nhẫn.

Hô hấp của Khương Tuệ Ninh càng ngày càng loạn, mãi đến khi không nhịn được phát ra âm thanh r*n r* thì cô mới được buông ra.

Quý Thần Nham lưu luyến buông cô ra, sau đó dán vào cổ cô dịu dàng hôn thêm mấy cái, sau đó mới tự mình ổn định hô hấp nói: “Đi ra mở cửa.”

“Hả?” Khương Tuệ Ninh không hiểu lời Quý Thần Nham nói là có ý gì, nhưng vẫn làm theo, kết quả vừa mới mở cửa thì nhìn thấy mẹ cô đang giơ tay lên chuẩn bị gõ cửa.

“Nhiệt độ giảm, cho các con thêm một chiếc chăn nữa.” Tôn Hội vân vừa nói vừa đem chăn đưa cho Khương Tuệ Ninh.

Khương Tuệ Ninh đem chăm để lên trên giường rồi kỳ quái nhìn chằm chằm vào Quý Thần Nham, hỏi: “Sao anh lại biết mẹ em qua đây?” Vừa rồi nhìn bộ dạng của mẹ thì rõ ràng là đang chuẩn bị gõ cửa.

Hơn nữa rõ ràng là Quý Thần Nham dừng lại trước, cho hai người có thời gian ổn định, chắc hẳn không phải là có đôi mắt nhìn thấu trời đất và đôi tai nghe được gió bão chứ?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...