🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 213: Chương 213

Khi nhắc đến bà ngoại, Khương Tuệ Ninh đột nhiên nhớ đến người bà hiền từ dịu dàng trong trí nhớ của mình, bà đi đâu cũng sẽ thích đưa cô theo, cô cũng rất thích bà ngoại, lúc nhỏ, điều mà cô thích nhất chính là đến nhà bà ngoại chơi, rõ ràng lúc đó nhà cô cũng cách nhà bà ngoại không xa, nhưng khi bà ngoại đến thăm cô, cô đều rất vui vẻ.

Buổi tối cũng thích bám lấy bà ngoại, làm nũng bảo bà kể cho cô nghe những câu chuyện kỳ lạ, đến đoạn khiến cho sợ hãi thì sẽ chui vào trong lòng của bà ngoại.

Khi đó, trong suy nghĩ của cô, bà ngoại chính là người tài giỏi nhất, bà ngoại không sợ đêm tối, cũng không sợ ma…

Chỉ cần có bà ngoại bên cạnh, cô sẽ không sợ bất cứ điều gì nữa.

“Mẹ ơi, con rất nhớ bà ngoại.” Khương Tuệ Ninh nhào vào lòng mẹ, những chuyện trong quá khứ giống như mới xảy ra ngày hôm qua, nhưng mà khi cô quay đầu lại, số lượng người dần dần biến mất, bà ngoại cũng không còn nữa, bố mẹ cũng đã già rồi…

“Bà ngoại đang ở một nơi khác nhớ đến Ninh Ninh của chúng ta đấy.”

Bởi vì một số lý do cho nên mọi người không được cho phép tảo mộ, cúng bái, tất cả những nỗi nhớ nhung đều chỉ có thể giữ ở trong lòng.

“Mẹ ơi, con nhớ hồi con còn bé, bà ngoại đã từng dẫn con đến ngôi chùa ở phía Bắc chơi, có phải con còn có một bà dì ở chỗ đó?”

“Đúng vậy, nhưng mà bà dì đã qua đời được rất nhiều năm rồi, lúc đó chúng ta cũng vừa định chuyển đến đây, con bởi vì rơi xuống nước mà bị bệnh, lúc đó bên ngoài cũng náo loạn, cho nên bố mẹ cũng không đến đó, chỉ có ông ngoại con một mình đi đến đám tang.”

Đến tận bây giờ trong lòng Tôn Hội Vân vẫn còn cảm thấy sợ hãi khi nhớ đến chuyện con gái mình bị rơi xuống sông, nói: “Nhắc đến chuyện này, cái con nhóc này làm mẹ sợ muốn chết, nước ở sống Nam Thành sâu nhường nào chứ, lúc ấy thời tiết cũng lạnh, cũng không biết sao con lại rơi xuống đấy, đợi đến lúc cứu con lên bờ thì hơi thở đã thoi thóp rồi.”

Khi Tôn Hội Vân kể đến chuyện này, Khương Tuệ Ninh cảm giác trong đầu cô đột nhiên ùa đến một số ký ức vừa xa lạ vừa quen thuộc, trong trí nhớ, cô đã trôi nổi trong đó rất lâu, lúc thì lạnh, lúc lại thấy sợ hãi…

“Sau khi cứu được con lên, con cũng bắt đầu sốt cao, sốt liên miên suốt cả một tuần, con cũng hôn mê cả một tuần, ngay cả bác sĩ cũng lo lắng con sẽ bị sốt biến thành người ngốc luôn, kết quả sau khi tỉnh lại đầu óc vẫn bình thường, chỉ là con không nói chuyện, phải mấy gần hai tháng sau con mới chịu mở miệng nói chuyện.”

“Nhưng mà cho dù con có nói chuyện cũng không nói gì nhiều, lại còn thường xuyên ngồi trên giường ngẩn ngơ.”

Tôn Hội Vân vừa nói vừa ôm chặt lấy con gái, nói: “Ninh Ninh, con không biết lúc đó mẹ nhớ dáng vẻ nghịch ngợm của con đến mức nào đâu, Ninh Ninh của chúng ta lúc đó giống như bị biến thành một người khác vậy, nếu như không phải bề ngoài cũng là con, mẹ đều nghi ngờ Ninh Ninh của bố mẹ có phải đã bị người ta tráo đổi rồi không.”

“Con đấy, cái con bé hư đốn này, có lẽ là không nhớ rõ đúng không? Từ sau khi con bị rơi xuống nước thì đã mất đi rất nhiều ký ức khi còn bé, nhưng mà không nhớ cũng không sao, chỉ cần Ninh Ninh của mẹ sống tốt là được.”

Tôn Hội Ninh thật sự là một người mẹ khai sáng, nhưng mà những lời mà bà ấy nói lại làm cho Khương Tuệ Ninh im lặng, kết hợp với cảm giác tự nhiên và quen thuộc sau khi đến đây, trong đầu cô lập tức hiện lên một ý nghĩ, có phải cô mới là Khương Tuệ Ninh thật?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...