🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 198: Chương 198

Tôn Hội Vân nắm tay con gái, dừng chân: “Vâng ạ, dì Ngô.”

Khương Tuệ Ninh nghĩ đến họ đều là hàng xóm trước kia nên chắc chắn đều biết về nhau, cô nhanh nhảu chào hỏi rất ngọt ngào: “Bà Ngô, cháu chào bà! Bà ăn cơm chưa ạ?”

“Ôi, Ninh Ninh lập gia đình rồi vẫn còn hoạt bát như thế.” Bà Ngô nhìn Tôn Hội Vân nói một câu, sau đó lại đưa mắt nhìn đến Khương Tuệ Ninh: “Bà còn chưa ăn đâu. Ninh Ninh à, tối nay nhà bà hầm thịt, đợi lát nữa sẽ bưng cho cháu một chút, đến phương bắc lâu ngày có lẽ chưa được ăn lại đâu.”

“Cháu cảm ơn bà Ngô!”

“Ôi, cảm ơn cái gì chứ, nhanh đi về nhà đi! Cũng đừng thờ ơ con rể mới chứ! Con rể mới này rất tốt, tuấn tú lịch sự, rất xứng với Ninh Ninh của chúng ta. Con rể mới này tên là gì vậy nhỉ?”

Quý Thần Nham mỉm cười: “Cảm ơn bà Ngô, cháu tên là Quý Thần Nham.”

“Ôi, tên rất êm tai, người lại đẹp mắt. Nào, nhanh về nhà đi thôi!”

Trên đường trở về gặp rất nhiều người quen, mọi người đều là hàng xóm với nhau ít nhất cũng mười năm, quan hệ vô cùng tốt.

Họ gặp Khương Tuệ Ninh thì đều nói đến bữa tối sẽ mang một ít đồ ăn trong nhà mình đến.

Nam Thành bên này chính là như vậy, hàng xóm quan hệ với nhau rất tốt, thấy nhà ai có khách đến, họ cũng muốn chia một ít thức ăn ngon sang. Thứ nhất là muốn hoan nghênh khách đến, thứ hai vì trước kia điều kiện cuộc sống của họ không được tốt lắm, nhiều khi có khách đến nhà nhưng nhà lại nghèo rớt mồng tơi.

Đại viện có rất nhiều nhà, tập hợp một chút cũng có được đồ ăn ngon, dần dần họ đã hình thành thói quen như vậy.

Hàng xóm láng giềng vì thế mà hòa thuận hơn.

Thật ra đến mãi sau này, rất nhiều thói quen của Nam Thành khiến mọi người xem thành phố này trở thành nơi đi đầu về việc người dân sống có tình nghĩa, đây chính là nhãn hiệu nổi bật nhất của thành phố này.

Khương Tuệ Ninh về đến nhà mình còn chưa được bao lâu thì hàng xóm đã lục tục tặng đồ đến rồi.

Vừa khéo lúc này lại đang là giờ cơm.

Trên bàn đầy thức ăn, Tôn Hội Vân căn bản còn chưa làm được hai món.

Thịt luộc, gà cay, đậu hủ Ma Bà, thịt thỏ cay xé, còn có cả cơm sốt tương tiêu…

Tất cả đều là món Khương Tuệ Ninh thích ăn.

“Thần Nham không biết ăn cay đúng không? Mẹ của con có nấu canh móng heo, cha còn làm một món sườn xào chua ngọt, xào thêm một ít rau nữa là chúng ta có thể ăn cơm rồi.”

Khương Kiến Dân nhìn thấy một bàn đồ ăn đều là các món cay, lại nghĩ đến con rể là người phương bắc nên muốn làm vài món không có ớt cay cho con rể.

“Cha, không cần đâu, con đều có thể ăn được.” Từ khi Khương Tuệ Ninh đến nhà, anh vẫn thường xuyên nhìn thấy mấy món như thế, anh đều có thể ăn được.

“Thần Nham có thể ăn cay sao?” Lần trước đến nhà, thế nhưng một chút cay anh cũng không ăn được, vừa ăn được một miếng đã sặc, ho liên tục. Tôn Hội Vân sợ anh khách sáo mà ăn không ngon.

Quý Thần Nham gật đầu: “Mẹ, bây giờ con có thể ăn rồi.”

Tôn Hội Vân nhìn thoáng qua con gái, bà hiểu được. Đoán chừng con gái bà gả đi rồi, ở nhà chồng nhưng cũng ăn không ít.

Sau đó khi ăn cơm, Tôn Hội Vân cố ý chú ý đến Quý Thần Nham, quả thực là anh có thể ăn nhưng lại ăn rất chậm, giống như vẫn còn e ngại với quả ớt cay.

Bà chuyển mấy món không có ớt đến trước mặt anh, nói: “Thần Nham, con mau nếm thử miếng gà nấu đậu này đi, hôm nay cha con đã cố ý làm đó, còn cả món sườn xào chua ngọt này nữa.”

“Cảm ơn mẹ.”

Khương Tuệ Ninh rất hăng hái, đã lâu rồi cô mới được ăn lại hương vị của quê hương.

Tôn Hội Vân kéo lấy Khương Tuệ Ninh đến phòng khách, nhỏ giọng nói: “Con nhóc này, chuyện gì đã xảy ra? Có phải ở nhà con thường xuyên bắt Thần Nham ăn món ăn có ớt không?”

“Không có ạ.” Khương Tuệ Ninh lắc đầu.

Trong nhà đều có dì Lưu nấu cơm, còn cô chỉ phụ trách gọi món ăn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...