🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 192: Chương 192

Gương mặt của Khương Tuệ Ninh đã nóng bừng lên, đến lưỡi cũng cứng lại, nói tới nói lui cũng chỉ lắp bắp được mấy chữ: “Không… Không được! Anh còn… sao anh có thể nói chuyện không biết xấu hổ như vậy?”

Người này làm thế nào mà cái gì cũng dám nói thế nhỉ?

Cô bị Quý Thần Nham làm cho thẹn vô cùng, lúc nói chuyện cô căn bản không dám nhìn người trước mắt nữa.

Quý Thần Nham nhìn thấy dáng vẻ cô tức giận nhưng rất xinh đẹp, cô vừa thẹn vừa tức giận không khỏi khiến cho cả người như tản ra hơi thở còn say lòng người hơn nữa.

Khóe miệng anh không nhịn được phải giương lên, tâm trạng cũng tốt vô cùng, cúi đầu cắn lên gương mặt đang nóng bừng của cô, hỏi: “Tôi còn thế nào?”

“Anh quên thân phận của mình rồi?” Ửng đỏ trên gương mặt của Khương Tuệ Ninh căn bản không hề mờ nhạt bớt đi, cô không ngừng bị người đàn ông này hôn lên, đến thân thể cũng bắt đầu nóng lên theo, vì hốt hoảng mà hai cánh tay không ngừng xô đẩy anh.

Quý Thần Nham dùng một tay đã nhấc được cả người cô, ôm cô vào lồng ngực mình.

Anh rất thích ôm cô thế này, dù ôm cô ở tư thế nào cũng không cho anh cảm giác thỏa mãn hơn thế này.

Khương Tuệ Ninh hoảng hốt thốt lên một tiếng, hai cánh tay chỉ đành phải ôm chặt ở cổ anh.

Hôm nay anh ôm cô lên cao hơn, để cô có thể từ trên cao nhìn xuống mình, mà anh chỉ cần khẽ ngẩng đầu đã có thể nhìn rõ ánh mắt sáng lấp lánh kia của cô. Quý Thần Nham nói từng chữ một: “Thân phận của tôi không phải chính là chồng của Tuệ Tuệ sao?”

Khương Tuệ Ninh cảm thấy người đàn ông này nói ra giống như khiến người ta bị bỏng, lời nói trầm thấp rơi vào trái tim cô, làm trái tim cũng nóng bỏng và run rẩy theo.

Anh hơi vểnh mặt lên, ngũ quan sâu sắc, dưới hàng mày anh tuấn là đôi mắt đen nhánh, sáng, sắc bén, khóe miệng hơi cong lên, chiếc cằm sáng bóng, lúc nói chuyện hầu kết cũng nhấp nhô lên xuống, hơi thở như mang theo hương rượu tinh khiết, thoang thoảng.

Quý Thần Nham nhìn thấy lông mi của người trong lồng ngực mình không ngừng run rẩy thì biết cô đang e thẹn, thế nhưng anh biết rõ còn muốn mở miệng hỏi: “Tuệ Tuệ, tôi nói đúng không?”

Gương mặt của Khương Tuệ Ninh bị anh khóa chặt trong ánh mắt của mình, bàn tay anh đang ôm cô từ phía sau bắt đầu làm loạn, anh tựa như con thú đang vờn lấy con mồi của mình.

“Ừm.” Khương Tuệ Ninh bị anh v**t v* sau lưng mà ngứa ngáy, cô cúi đầu vùi vào cổ anh, khe khẽ ừ một tiếng.

“Nếu Tuệ Tuệ đã gật đầu rồi, vậy tôi nghĩ phải ăn em thôi.”

Cô nằm xuống vị trí rất tốt, Quý Thần Nham chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể cắn được vào vành tai cô.

Khương Tuệ Ninh có thể cảm nhận được hô hấp của anh ngay bên tai mình, hơi thở nóng bức phà vào từng hồi, sức mạnh k*ch th*ch hormone nam tính phát ra theo từng lần hô hấp của anh.

Khương Tuệ Ninh chỉ cảm thấy vừa ngứa vừa nóng, cô vội vươn tay muốn che miệng anh lại.

Hai cánh tay của Quý Thần Nham đều bận rộn ôm lấy người trong lồng ngực mình, ban đầu anh định sẽ dùng một tay để ngăn tay cô lại, nhưng khi chưa kịp hành động đã phát hiện phong cảnh ở nơi khác.

Anh há miệng cắn vào đầu ngón tay của cô, để ngón tay cô đặt giữa răng môi tinh tế như thế.

Khương Tuệ Ninh bị dọa cho phải cuống quýt rút tay trở về. Nhưng người đàn ông này lại không chịu buông tha cho cô, nụ hôn của anh lại rơi xuống một lần nữa.

Mang theo niềm vui và sự hớn hở khi hôn lên đó, giống như anh đang nhấm nháp miếng bánh kẹo ngọt ngào, cũng giống như loại rượu đã ủ đủ ngày, Quý Thần Nham cảm thấy mình có thể hôn cô như thế này cả một đời.

Mãi đến khi cảm thấy người được ôm có chút mê muội anh mới không đành mà thả cô ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...