🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 186: Chương 186

Quý Thần Nham rửa tay và mặc quần áo xong, anh đang định dẫn Khương Tuệ Ninh đến nhà ăn ăn tối trước, nhân tiện có chuyện muốn nói với Diêu Chử: “Chuyện của anh trai tôi, đợi sau khi ăn cơm xong, chúng ta đến văn phòng trong doanh địa nói chuyện sau.”

Diêu Chử không ngờ rằng anh nói chuyện cũng không tránh Khương Tuệ Ninh, ông ấy đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía cô gái nhỏ được anh dẫn đi này.

“Không sao đâu, cô ấy là vợ của em, ngoại trừ những cơ mật trong bộ, thì không có chuyện gì là cô ấy không được biết cả.”

Lời nói của Quý Thần Nham khiến cho trái tim của Khương Tuệ có chút rung động, bàn tay được anh nắm dường như ấm áp hơn rất nhiều, trong lòng cô khẽ thở dài, sao anh lại tốt như vậy chứ?

Anh ấy không hề có bí mật gì trước mặt cô, cũng chưa bao giờ nghi ngờ bản thân.

Tất cả mọi chuyện đều chăm sóc lo lắng cho cô, tỉ mỉ đến từng khía cạnh, kể cả cảm xúc của cô, anh đều đặt ở trong lòng.

Nghe Quý Thần Nham nói như vậy, Diêu Chử còn có thể nói gì nữa chứ? Tất nhiên nói giọng điệu quan tâm vợ của huynh đệ rồi: “Vậy chúng ta ăn cơm trước đi, có phải đây là lần đầu tiên đồng chí tiểu Khương ăn cơm ở nhà khách không, thức ăn có hợp khẩu vị không?”

Khương Tuệ Ninh lễ phép gật đầu nói: “Rất hợp khẩu vị, em không kén ăn ạ.”

Từ trước đến nay cô cũng không phải là người kén ăn, tất nhiên cô cũng thích đồ ăn ngon, nhưng đồ ăn không ngon cô cũng có thể ăn được.

“Rất dễ nuôi.”

Diêu Chử nói một câu.

Quý Thần Nham cúi đầu liếc nhìn Khương Tuệ Ninh, nói: “Cho dù có dễ nuôi hay không, em cũng có thể nuôi được.”

Những lời này khiến ý cười trên mặt Diêu Chử càng thêm rõ ràng hơn, Khương Tuệ Ninh xấu hổ, cúi đầu không nói gì.

Cô phát hiện mặc dù Quý Thần Nham trông có vẻ nghiêm túc, nhưng sao lúc anh nói chuyện luôn giống như có chút không nghiêm túc vậy.

Sau khi ăn cơm xong, cả ba người trực tiếp đến văn phòng, Diêu Chử lấy ra những thông tin mà ông ấy điều tra được đưa cho Quý Thần Nham xem, nói: “Cậu nhìn xem dựa theo mô tả của người này thì người đàn ông kia thực sự trông rất giống Thần Tây, nhưng đợi đến khi người có anh sẽ đến đấy thì hộ gia đình kia đã chuyển đi từ lâu rồi, hơn nữa dựa theo người cùng thôn nói lúc đó cậu ta đã lấy vợ rồi, nhưng mà bởi vì sức khỏe của người vợ không tốt, cho nên người đàn ông đó nói muốn đưa cô vợ kia về quê của vợ để chữa bệnh, cho nên trong thôn đã viết cho họ một giấy chứng nhận, trên này có chữ ký của người đàn ông kia, mặc dù tên không giống nhau, nét chữ cũng khác, nhưng anh vẫn luôn cảm thấy nét chữ chỗ này trông hơi giống chữ viết tay của Thần Tây.”

Diêu Chử đưa tài liệu mang đến cho Quý Thần Nham xem.

Quý Thần Nham vội vàng nhìn lướt qua một lượt, sau đó lên tiếng hỏi: “Nhà mẹ đẻ của người phụ nữ kia ở đâu?”

Diêu Chử lắc đầu nói: “Cậu xem, địa chỉ này ở chỗ núi sâu rừng già, lúc anh đến đó, chỗ chân núi được nhắc đến đó hoàn toàn không có người, hơn nữa hai mươi năm trước, trên núi đã từng có thổ phỉ, những người sống trên núi toàn bộ đều chuyển xuống ở chân núi, sau này, sau khi bọn cướp bị trấn áp, mọi người cũng quen sống dưới chân núi rồi, cho nên vẫn luôn ở dưới chân núi, anh cũng đã hỏi thăm, họ nói trong thôn không có nhà nào họ Mầm cả, ngay cả tra cứu ba bốn thế hệ trước cũng không có họ này.”

Manh mối cũng bị chặt đứt từ đây, thật sự là không có cách nào cả, với thủ đoạn của anh thì cũng chỉ biết được nhiều như vậy, bây giờ chỉ có xem xem Cục số 3 của Quý Thần Nham có cách nào hay không.

Quý Thần Nham cất tất cả các tài liệu vào trong túi, hai tay chống lên bàn, vẫn luôn im lặng không nói lời nào.

Diêu Chử vỗ vai an ủi anh nói: “Không sao đâu, thời gian còn rất nhiều, chúng ta còn có cơ hội tìm được Thần Tây.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...