🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 142: Chương 142

Lúc quay về phòng, Khương Tuệ Ninh nghĩ đến việc anh đã mệt nhọc cả một chặng đường dài, đang định đi lấy nước giúp anh lau người một chút, sau đó mới để anh nằm trên giường thay thuốc.

Không ngờ Quý Thần Nham lại từ chối nói: “Không sao đâu, vết thương của anh đã khép lại rồi, tự anh có thể làm được, em đi ra ngoài đợi anh trước nhé.”

Khương Tuệ Ninh lại nghĩ rằng số điểm về ấn tượng của cô trong lòng Quý Thần Nham có lẽ đã âm lắm rồi, trong lòng anh chắc cho rằng cô chỉ có thể làm được mấy chuyện nhỏ nhặt như kia.

Ôi chao, thật là một ấn tượng tồi tệ.

Thực ra trong tình huống nghiêm túc như vậy, cô cũng rất đứng đắn đấy, nhưng nhỡ đâu anh lại không tin thì sao?

Ý tưởng của Quý Thần Nham thì lại thế này, anh là một người đàn ông, cũng không muốn người phụ nữ của mình vì mình mà khổ sở.

Anh có thể nhờ cô giúp anh rửa mặt, rửa chân, giặt quần áo, nhưng anh cũng không nỡ để cô làm vậy.

Có lẽ là do ấn tượng của anh đối với cô khi còn nhỏ, anh không nỡ để cô phải mệt mỏi.

Khương Tuệ Ninh đợi một lúc thì Quý Thần Nham liền đi ra, cô cho rằng anh đề phòng cô như vậy thì chắc chắn sẽ ăn mặc vô cùng chỉnh tề, kết quả cúc áo sơ mi của anh đã mở một nửa, để lộ b* ng*c trần, cùng làn da màu mật ong với những đường cong sắc nét.

Ngay cả viền áo sơmi vốn dĩ được sơ vin vào trong quần cũng bị bung ra, buông xõa xuống dưới, cả người anh thoạt nhìn trông tùy tiện hơn ngày thường rất nhiều.

Nghĩ đến ấn tượng cố hữu của Quý Thần Nham đối với bản thân, Khương Tuệ Ninh chỉ nhìn thoáng qua rồi quay mặt đi, nói: “Anh ngồi xuống trước đi, em đi rửa tay tiêu độc ròi giúp anh thay thuốc.”

Khương Tuệ Ninh không chỉ rửa tay bằng xà phòng mà còn khử trùng tay bằng cồn do bác sĩ để lại.

Tóc cô đã được cô buộc lên.

Nếu như trên người cô khoác thêm một cái áo Blouse trắng thì sẽ càng giống hơn.

Lúc cô đi ra, Quý Thần Nham đang bắt đầu c** q**n áo, một tay anh đỡ lấy mép giường, một tay cởi cúc áo.

Đợi sau khi anh gỡ tất cả các cúc áo ra, anh mới cởi áo sơmi ra.

Thân trên của anh vô cùng cường tráng, sau khi chiếc áo sơmi được cởi ra, cơ bắp săn chắc ở phần bụng dưới cũng lộ ra, theo động tác đặt áo sơmi sang một bên của anh, các cơ bắp trên người anh đều được kéo căng ra, khi chúng trở lại trạng thái bình thường sẽ cho người ta một loại cảm giác vô cùng căng chặt.

Sau khi Khương Tuệ Ninh nhìn lướt qua một cái, sự chú ý của cô ngay lập tức bị thu hút bỏi miếng băng đẫm máu trên eo anh.

Cô bước đến, ngồi xổm xuống bên cạnh anh, dựa theo cách mà bác sĩ đã hướng dẫn, từng chút từng chút nhẹ nhàng gỡ bỏ miếng gạc cũ ra, càng gỡ ra càng cảm thấy ngạc nhiên, đây được gọi là vết thương nhỏ sao?

“Sao anh lại bị thương thế?”

“Bị người dùng đao đâm.”

Khương Tuệ Ninh ngẩng đầu nhìn anh một cái.

“Có người dùng đao đâm bị thương người khác, lúc đó anh chạy đến kiểm tra vết thương của đứa bé kia, cho nên không nhận ra kẻ kia còn có đồng bọn.”

Cô gật đầu tỏ ý đã biết.

Trước đây, lúc Khương Tuệ Ninh học đại học, cô đã từng làm việc trong bộ phận hậu cần của đội cứu hộ dân sự, cho nên cô biết cách xử lý những vết thương đơn giản.

Vết thương này của Quý Thần Nham rõ ràng đang sắp khép lại, hôm nay lại chảy máu có lẽ là do miệng vết thương lại bị vỡ ram nhưng cũng không nghiêm trọng lắm.

Nhưng mà cô vẫn cảm thấy có chút dọa người, cô sợ làm đau anh, nhưng Quý Thần Nham thậm chí còn không kêu một tiếng nào cả.

Mặc dù anh ấy không kêu, nhưng Khương Tuệ Ninh vẫn vô cùng cẩn thận, đặc biệt là lúc bôi thuốc, cô còn vừa bôi vừa thổi nhẹ, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ bị thương vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...