🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 118: Chương 118

Nửa cuối năm, Tạ Quỳnh bận rộn gây dựng sự nghiệp nên ít về nhà, lần này về thì không nỡ đi, ở lại mãi đến năm giờ chiều trời tối mịt mới về nhà.

Sau bữa tối, Triệu Duy Thành tạm thời giao con gái cho Trình Hiến Anh trông nom, rồi cùng Tạ Quỳnh ra ngoài, đi gọi điện thoại cho Mai Lợi Dân.

Tạ Quỳnh không quen thân với Mai Lợi Dân, nên ban đầu Triệu Duy Thành là người bắt chuyện trước, chào hỏi xã giao vài câu lịch sự, sau đó dẫn dắt câu chuyện rồi mới đưa ống nghe cho Tạ Quỳnh.

Mai Lợi Dân thái độ kiên quyết: “Anh không có ý định đến chỗ em làm việc, không có hứng thú, xin lỗi nhé.”

Tạ Quỳnh khuyên nhủ: “Anh Mai, hãy cho chúng em một cơ hội, xem bản kế hoạch kinh doanh này, đảm bảo sẽ không làm anh thất vọng.”

Hai nhà Triệu – Mai có mối quan hệ khá sâu sắc, Mai Lợi Dân xét ra vẫn là nửa người anh của Triệu Duy Thành, anh ta không muốn nói quá tuyệt tình. Thấy vợ chồng Triệu Duy Thành thành khẩn như vậy, đành miễn cưỡng đồng ý: “Chiều mùng 4 lúc 3 giờ, hai đứa đến nhà anh nhé, cũng lâu rồi không gặp hai đứa, không nói chuyện công việc, chúng ta ngồi xuống tâm sự chuyện đời thường cũng được.”

Tạ Quỳnh lộ vẻ vui mừng, vội nói: “Vâng, không gặp không về.”

Mai Lợi Dân đáp lại “không gặp không về” rồi cúp điện thoại.

Trong lòng còn suy nghĩ về công việc, Tạ Quỳnh hoàn toàn không thể ngồi yên. Cô tùy tiện tìm một cuốn sổ và cây bút, tập trung vào việc phân tích sản phẩm trong kế hoạch kinh doanh và giải thích thêm.

Gia đình hai người trở về lại vào chiều mùng 3, Phương Ly và Triệu Duy Nghị về vào sáng mùng 4. Về đến nhà, Tạ Quỳnh vội vàng chạy đến phòng làm việc, lấy bản kế hoạch đã viết trước đó ra, sắp xếp lại và viết lại từ đầu, viết xong lại đưa cho Triệu Duy Thành xem để anh góp ý chỉnh sửa. Sau khi sửa hai bản liên tục, bản kế hoạch kinh doanh hoàn chỉnh cuối cùng đã thành hình.

Tạ Quỳnh định vị sản phẩm rất rõ ràng, chủ yếu tập trung vào phụ nữ từ mười lăm đến bốn mươi lăm tuổi. Bộ sưu tập mùa hè lần này có tổng cộng mười lăm mẫu, Tạ Quỳnh tạm thời chia thành hai loại chính: trang phục hàng ngày và trang phục công sở.

Mỏ dầu Bình Nguyên khác biệt so với những nơi khác, bởi vì tính chất đặc biệt của nó, tỷ lệ phụ nữ tham gia lao động vượt xa các địa phương khác, sức mua của nhóm người này không thể xem thường, vì vậy cô đã thiết kế riêng bốn bộ đồ công sở mùa hè.

Tạ Quỳnh cầm bản kế hoạch đã chuẩn bị, cùng Triệu Duy Thành mang hai thùng quà Tết đến nhà thăm hỏi. Vợ của Mai Lợi Dân, Huệ Uyển Thiến, ra mở cửa đón hai người: “Đến rồi à, mau vào đi.”

Mai Lợi Dân cười nói: “Ôi chao, đến thì đến thôi, còn mang theo cái gì thế này.”

Mùng 4 vẫn chưa hết Tết, Tạ Quỳnh cười nói: “Anh chị, chúc mừng năm mới ạ.”

Hai vợ chồng đón hai người vào nhà ngồi xuống, Huệ Uyển Thiến rót trà, kéo ghế ngồi xuống, nhiệt tình nói: “Thật sự lâu lắm rồi không gặp, lần trước gặp là lúc hai đứa cưới nhau đó.”

Tạ Quỳnh thành tâm khen ngợi: “Chị dâu trông vẫn trẻ quá, chẳng thay đổi chút nào.”

Mai Lợi Dân hơn Triệu Duy Thành mười sáu tuổi, nhìn hai vợ chồng cứ như nhìn em trai em gái mình, ánh mắt hiền từ: “Đừng khách sáo, nếm thử trà xem sao.”

Triệu Duy Thành nhấp một ngụm, khen: “Trà ngon quá ạ.”

Mai Lợi Dân cười ha ha: “Tối hôm trước nhận được điện thoại của hai đứa anh còn tưởng là đùa, trẻ thế này sao đã nghĩ đến chuyện khởi nghiệp rồi.”

Tạ Quỳnh thẳng thắn nói: “Thật ra thì em đã nghĩ từ lâu rồi, nhưng trước đây chưa nghĩ đến quy mô lớn như vậy.”

Triệu Duy Thành xoa xoa chiếc chén sứ trắng, dần dần gợi chuyện, nhẹ nhàng hỏi: “Anh, tại sao anh lại nghỉ việc ở nhà máy cơ khí động lực vậy?”

“Đều là người một nhà, anh cũng không sợ nói ra làm mất mặt. Không phải anh không muốn làm nữa, mà là nhà máy cơ khí động lực mấy năm gần đây liên tục đi xuống, đặc biệt là phòng kinh doanh anh phụ trách, doanh số năm nào cũng giảm, tháng nào cũng không thu hồi được vốn, dòng tiền khó mà duy trì. Bọn anh đã nghĩ rất nhiều cách để cứu vãn nhưng đều không được. Tình hình này, với tư cách là trưởng phòng kinh doanh, anh thực sự khó chối bỏ trách nhiệm, cũng không còn mặt mũi ở lại nữa, sống lay lắt không lý tưởng như thế tâm lý của anh không qua được.”

Mai Lợi Dân nhìn bản kế hoạch mà Tạ Quỳnh đưa ra, vẫy tay ra hiệu cô có thể cất đi, tiếp tục nói: “Cho nên em muốn thuê anh làm quản lý, em tìm nhầm người rồi. Anh không dám nhận, chẳng có thành tích nào đáng kể. Hơn nữa, nói thật, làm quản lý mà nhận lương chết đối với anh cũng chẳng khác gì đếm ngày phá sản ở nhà máy cơ khí động lực cả. Dù hôm nay em có trả anh 400, 500 một tháng anh cũng không muốn làm đâu, cũng đừng lãng phí thời gian.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...