🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 124: Chương 124

 
Đúng lúc này, bên ngoài có người kêu to: “Đại đội Thạch Cối Xay, mau mau ra quảng trường!”

"Nhớ mang hết túi đựng lương thực ra đây nhé! Đại đội trưởng sắp chủ trì chia gạo!"

Nghe tiếng gọi vang, những người dân vốn đã đứng ngồi không yên chờ đợi liền vội vã từ trong nhà tuôn ra, tay xách nách mang đủ loại bao bố, túi da rắn. Hộ nào đông lao động chính, túi lại càng là một bó lớn.

Trên đường ra sân hợp tác xã, ai nấy đều mặt mày hớn hở. Cày cấy, làm lụng vất vả mấy tháng trời, không phải chỉ mong đến ngày chia lương thực này sao? Có gạo thóc đong đầy, nồi niêu sẽ không còn lo thiếu thốn nữa.

Dì Lý nhà đông con trai, tay ôm cả bó túi rỗng vừa đi vừa ríu rít chào hỏi người quen, miệng cười không ngớt.

Một người hàng xóm trêu: “Mẹ Kiến Quốc này, hôm nay thì phải cười cho hết cỡ rồi, nhà bà chia lương thực chắc phải dùng hết chỗ túi kia mới chứa xuể!”

Bà Lý xua tay, nhưng khóe mắt vẫn không giấu được ý cười: “Nhà tôi thì được chia nhiều thật, nhưng mà tráng đinh cũng ăn như hạm, gạo thóc đổ vào nồi là xót xa lắm chứ bộ!”

Mọi người cười rộ lên, rồi lại ghé tai nhau bàn tán. Dì Lý lấm lét nhìn quanh, hạ giọng thì thầm: “Cái bụng tôi nó vui đâu phải vì gạo, tôi mừng vì sắp được xem trò hay cơ!”

Nghe vậy, ai cũng hiểu ý. "Trò hay" chính là vụ xin lỗi, kiểm điểm của con gái nhà họ Diêu.

“Nhà đấy cãi nhau như mổ bò mấy hôm rồi. Không biết có thật lòng lôi đồ đền cho nhà đồng chí Phó không nhỉ?”

“Cứ chờ xem thôi, Đại đội trưởng đã hứa rồi mà, hôm nay kiểu gì chả rõ ràng.” ...

Phó gia, tâm điểm của sự việc, cũng đã có mặt ở sân hợp tác xã. Vì đến hơi muộn, họ không còn chỗ ngồi dưới bóng cây mát, may mắn hôm nay trời nhiều mây, nắng không quá gắt.

Phó Hải Đường liên tục ngó nghiêng, sốt ruột nói: “Diêu Tư Manh sao còn chưa đến? Không phải đã hứa là hôm nay sẽ kiểm điểm công khai sao? Hay là muốn nuốt lời rồi?”

Khương Du Mạn (FC) cười nhạt, trấn an: “Chắc chắn là cô ta sẽ đến thôi. Đã tự mình hứa trước mặt nhiều người như vậy, nếu hôm nay vắng mặt, chẳng phải đem thanh danh của mình ném xuống đất mà dẫm sao ? Vụ cạy khóa này chắc chắn khiến cô ta hối hận đến ruột đều xanh rồi, làm sao cô ta dám ngốc nghếch chạy trốn nữa?”

Lúc này, Diêu Tư Manh cùng hai người chị dâu đã xuất hiện, tay xách nách mang đủ thứ bao bọc. Từ sau vụ đột nhập đó, đây là lần đầu tiên cô ta lộ diện. Ánh mắt tò mò, xét nét của toàn thể dân làng đổ dồn vào cô ta, khiến Diêu Tư Manh phải cúi gằm mặt. Mẹ Diêu lo sợ con gái không chịu nổi, vội vàng nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.

Ở phía trên, Đại đội trưởng Diêu An Quốc cùng với vài người thanh niên khỏe mạnh đứng cạnh đống lương thực lớn, tiến hành kiểm kê lần cuối.

Việc chia lương thực diễn ra theo thứ tự. Nhà dì Lý dẫn đầu, rồi đến các hộ đông tráng lao động. Sau hơn một tiếng, mới đến lượt nhóm thanh niên tri thức.

Dương gia trừ Dương Thiên Tứ ai nấy đều đi làm công, vậy mà lần này cư nhiên lại được xếp vào nhóm thanh niên trí thức, được phân tới năm mươi cân bắp xay thô, năm mươi cân bột cao lương, còn tiểu mạch thì chỉ có ba cân mà thôi.

Ba cân tiểu mạch ấy nếu đem đi xay thành bột trắng, quả thật chẳng đáng là bao.

Bột bắp xay thô thì lõi ngô quá nhiều, hạt ngô chẳng có mấy.

Dù vậy Chu Vân vẫn rất vui mừng. Ít nhất phần lương thực nhà cô ta nhận được cũng không ít, thậm chí còn xếp trên vài thanh niên trí thức khác.

Những thứ này nếu chịu khó tiết kiệm, cộng thêm phần còn lại trong nhà, cũng đủ chống đỡ đến kỳ phân lương kế tiếp.

Đợi đến mùa xuân, trong núi rau dại mọc xanh khắp nơi, chịu khó hái nhiều một chút, trộn rau dại xào rau dại nắm, cũng coi như tiết kiệm thêm được không ít lương thực rồi.

Nghĩ này đó, Chu Vân lén lút nhìn sang nhà họ Phó. 

Không lâu sau, cũng đến lượt nhà họ Phó.

Mà để Chu Vân bực bội chính là, nhà họ Phó vậy mà lại được phân nhiều hơn nhà họ 10 cân cao lương !
Nhà bọn họ chẳng phải có một người không làm công sao? Sao lại còn được chia nhiều như thế?

Hơn nữa, mẹ Phó với cô gái nhà họ Phó kia thỉnh thoảng còn xin nghỉ nữa chứ, mà xin nghỉ thì có được tính công điểm đâu.

Nghe thấy lời lầm bầm của Chu Vân, Phương Tích Văn ngồi bên cạnh không nhịn được nói: “Anh Phó và chú Phó đều là lao động bậc 10, Hải Đường cũng là bậc 8. Chỉ có mẹ Phó sức khỏe yếu nên công điểm hơi ít, là bậc 5. Nhưng hai cái bậc 10 kia đã là đỉnh điểm rồi, chưa kể còn có phần thưởng từ vụ săn heo rừng lần trước nữa. Số lương thực này là hoàn toàn hợp lý.”

Chu Vân muốn gây khó dễ cho nhà họ Phó không được, ngược lại còn khiến Dương An Phúc xấu hổ, khiến người ta nhớ đến: hắn, một đại nam nhân, cũng chỉ làm được bậc 8, ngang với cô gái nhỏ nhà họ Phó mà thôi. Sắc mặt Dương An Phúc lập tức tối sầm lại.

Sau khi toàn bộ lương thực được phân chia xong, Diêu An Quốc lau vội mồ hôi trên trán, giọng dõng dạc, đầy tự hào: “Các đồng chí! Năm nay vụ Thu của chúng ta đạt năng suất vượt trội. Đây là thành quả của sự lao động cần cù, hăng say của toàn thể bà con. Không chỉ đạt chỉ tiêu về lương thực, chúng ta còn chủ động săn được đàn heo rừng, nộp lên cho Hợp tác xã. Lãnh đạo cấp trên đã đặc biệt biểu dương Đội Sản xuất Thạch Cối Xay của chúng ta!”

“Tôi hy vọng, vụ Hè tới, chúng ta sẽ tiếp tục giữ vững phong độ này! Các đồng chí có tự tin không?”

“Có! Tự tin!” Tiếng hô vang dậy.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...