🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 46: Chương 46

Tô Hiểu Mạn xách theo rổ bánh bao đường đỏ nóng hầm hập ra ngoài, những bánh bao thơm mềm bị bọc bởi nhiều lớp giấy dầu, khiến người bên ngoài không ngửi được mùi thơm của chúng, chỉ khi chạm vào giấy dầu mới cảm nhận được hơi ấm của chúng.

Một tiếng “Loảng xoảng.

”, cửa nhà cũ đã bị khóa.

Tô Hiệu Mạn nhìn ngó xung quanh, xung quanh ngoài tiếng chim rừng hót cùng tiếng suối chảy róc rách thì không còn tiếng động nào khác.

Ánh nắng có chút ấm áp, Tô Hiểu Mạn đi dưới bóng cây, khi gió thổi qua, bóng cây rậm rạp trên mặt đất đung đưa theo gió, cô hít sâu một hơi, cô rất thích loại gió mang theo mùi lá cây này, có chút mát mẻ khiến người vô cùng thoải mái.

Cô ấy đi về hướng nhà bác cả, kéo nhánh cây ra, tầm nhìn trước mắt trở lên rõ ràng hơn, đúng lúc nhìn thấy một người phụ nữ trung niên cõng cái sọt to đi ở đằng trước, người phụ nữ đó khoảng bốn năm mươi tuổi, dáng người nhìn hơi nặng nề, lúc đi qua một đường dốc thì đột nhiên ngã nhào một cái.

“Ai da.

” Cái mông ngã trên mặt đất, “Roạt” một tiếng, chiếc sọt vốn đã cũ bị thủng một lỗ lớn, hai quả bí ngô theo đó lăn ra ngoài.

Chu Yến Tử đau lưng, cơn đau dữ dội ập đến khiến bà ấy cuộn cả người lại, miệng không ngừng kêu đau, mắt nổ đom đóm, mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của Tô Hiểu Mạn đang đi về phía này.

Tô Hiểu Mạn đặt những thứ mình đang cầm xuống đất rồi từ từ đỡ bà ấy lên.

Trong lòng Chu Yến Tử vô cùng ngạc nhiên, bà ấy là người phụ nữ chanh chua hay đi nói sau lưng người khác, trước đây bà ấy thường xuyên đi nói chuyện của Tô Hiểu Mạn trong thôn, cũng thường xuyên cãi nhau với Liễu Thục Phượng, vốn dĩ bà còn cho rằng Tô Hiểu Mạn thấy bà bị ngã sẽ đi đến chế nhạo bà chứ, không ngờ Tô Hiểu Mạn lại không chút do dự chạy đến đỡ bà.

“Thím Chu, thím có sao không? Có cần đến phòng y tế kiểm tra không?“Không sao, không vấn đề gì, thím về nhà nghỉ ngơi một chút là khỏe, người thì không sao….

” Chu Yến Tử nói, đôi mắt lại liếc nhìn rổ bí ngô trên mặt đất.

Mặc dù người không sao nhưng mà rổ lại hỏng rồi, không có cách nào mang mấy quả bí ngô này về.

Tô Hiểu Mạn theo tầm nhìn của bà ấy, giúp bà ấy nhặt từng quả bí ngô lên, đặt trong chiếc rổ bị thủng, lại một lần sắp xếp bí đỏ vào đấy, Chu Yến Tử chịu đựng cơn đau trên người, ôm sọt bí ngô vào ngực.

“Thím Chu, để con đỡ thím về đi, tiện đường đi thăm cậu con.

” Hai người đều đi cùng một hướng, Tô Hiểu Mạn làm việc tốt làm đến cùng, đi đến đỡ tay bà ấy.

Trước đây thím Chu luôn nhìn Tô Hiểu Mạn với vẻ khó chịu, nhưng bây giờ bà ấy cảm thấy lòng mình vô cùng rạo rực, thiện cảm dành cho người trước mặt liên tục dâng cao.

Bà cảm thấy Tô Hiểu Mạn thay đổi, trở nên dễ mến hơn, hai người cùng đi về phía trước, không thể nhịn được muốn nói chuyện với cô ấy.

Giọng điệu thím Chu trở nên thân thiết hơn, Tô Hiểu Mạn cũng khẽ cười nói chuyện với bà ấy.

“Hiểu Mạn này, là con cắt tóc cho Tạ lão ngũ à?”Tô Hiểu Mạn gật đầu trả lời: “Vâng ạ.

”Thím Chu nhìn cô một cái, bỗng nhiên sát lại nhỏ giọng hỏi: “Có phải con quyết định cùng Tạ Cẩu Tử yên ổn sinh hoạt không?”Tô Hiểu Mạn: “……”Đại khái là như vậy đi.

Một con Samoyed trắng như tuyết đang cẩn thận ăn thức ăn đột nhiên xuất hiện trong tâm trí cô, đôi mắt đen láy long lanh nước và chiếc đuôi trắng như tuyết khẽ đung đưa sau lưng.

Hình ảnh đó khiến cô ấy nhịn không được khẽ cười.

Thím Chu nhìn thấy nụ cười này của cô ấy, giống như hiểu ra gì đó, đôi mắt bà ấy không ngừng lóe sáng.

Tô Hiểu Mạn sững sờ khi nhận ra hình ảnh mình đang nghĩ trong đầu, sau khi sững sờ cô ấy không nhịn được cười một chút, từ nhỏ cô đã luôn ao ước được nuôi những con vật nhỏ nhắn xinh xắn như chó mèo nhưng mà mẹ Tô lại không thích, nên chỉ có thể tự tưởng tượng mình đang nuôi chó mèo.

.

.

Tạ Cẩu Tử, Tạ Cẩu Tử, sau khi nghe nhiều, khiến cô thật dễ dàng có liên tưởng như vậy.

.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...