🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 25: 25: Bản Tính Ăn Phân

Một người nam thanh niên trí thức chỉ vào một góc kêu lên, một câu này của hắn, hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người, không ít người nhìn theo phương hướng hắn ta chỉ, chỉ có mỗi Khương Yến Đường vẫn cúi đầu uống nước.

Tầm nhìn giữa đồng ruộng cực kì trống trải, trong rừng từng trận tiếng chim hót, một cô gái trẻ tuổi cầm theo giỏ tre đi ở đường nhỏ bên bờ ruộng đi tới phía chân núi, cô mặc một bộ quần áo màu xanh nhạt, bím tóc thắt rũ bên vai trái.

Khi gió thổi qua, quần áo dính sát vào trên người cô, phác họa ra dáng người lả lướt hấp dẫn, vòng eo thon mảnh khảnh chỉ một cánh tay vẫn có thể ôm hết.

Bên đường không ít người dừng lại công việc trong tay.

“Đó là Tô Hiểu Mạn?”“Không phải mấy ngày trước còn đòi sống đòi chết sao? Sao mà hiện tại lại trở nên xinh đẹp như vậy?”“Như thể thay đổi một người khác vậy.

”Tạ Minh Đồ đang làm cỏ nghe được động tĩnh xung quanh, lúc quay đầu trùng hợp thấy Tô Hiểu Mạn đang đi tới, lưỡi hái trong tay suýt nữa cầm không vững.

Trong đầu không tự giác nhớ lại lúc ban đêm tiếng hít thở rõ ràng và và mùi hương nhẹ nhàng kia…Anh định thần lại, cúi đầu dời tầm mắt đi, mím môi nắm chặt lưỡi hái trong tay.

Anh cả nhà họ Tô, cũng là anh trai Tô Hiểu Mạn cũng ở đây, anh buông quốc xuống, cao hứng nói: “Hiểu Mạn nhà ta càng ngày càng xinh đẹp.

”ANh không khỏi gật đầu, tự hào mà nói: “Đó là em gái tôi!!!”Vợ anh Tô đứng ở bên cạnh hừ một tiếng, vợ anh cả hừ một tiếng, cô ta đã sớm không đối phó được cô em chồng xinh đẹp này nữa, người cũng đã gả đi rồi, cha mẹ còn để lão tam đưa canh cá đưa đường qua đó.

Có người huýt sáo một tiếng.

“Tạ Cẩu Tử thật đúng là có phúc, cô gái xinh đẹp như vậy gả cho anh ta.

”“Nếu biết trước vậy tôi sẽ nhảy xuống nước đi cứu cô ấy.

”“Loại chuyện tốt này sao không rơi xuống trên đầu chúng ta nhỉ?”“Cậu nằm mơ đi thôi, cậu cho rằng mình là thanh niên trí thức Khương hả?”…Mấy người thanh niên trí thức đứng ở trên sườn núi phục hồi tinh thần lại, Lâm Bạch Tuấn đẩy cánh tay Khương Yến Đường, đùa cợt mà hét to một tiếng: “Xong rồi, chờ chút nữa Tô Hiểu Mạn cô ta lại đến dây dưa với cậu.

”Lòng Tư Mã Chiêu người qua đường cũng thấy*.

Lúc này Khương Yến Đường rốt cuộc mới ngẩng đầu, thấy Tô Hiểu Mạn từ bên kia đi tới, trong một cái chớp mắt không khỏi trố mắt ra.

Chơng 8Quyết định mấy đứa con dâu trong nhà thay phiên nhau đi đưa cơm, người thứ nhất thay phiên đi chính là Tô Hiểu Mạn, giữa trưa đi đưa cơm, Tôn Mai trợn mắt trợn mũi trừng Tô Hiểu Mạn rất nhiều lần, nhân tiện còn cảnh cáo cô vài lần.

“Cô không được ăn vụng, nếu như bị tôi phát hiện…”Tô Hiểu Mạn hoàn toàn xem lời bà nói như gió thoảng bên tai.

“Cầm.

”Tô Hiểu Mạn xách theo giỏ tre chứa đầy đồ ăn, dưới ánh mắt xem kịch vui của chị dâu thứ hai mà ra khỏi cửa.

Chị dâu thứ hai nghĩ thầm chó không đổi được bản tính ăn phân.

Chờ xem Tô Hiểu Mạn sẽ vì thanh niên trí thức Khương mà gây ra chuyện cười.

*Tô Hiểu Mạn mang theo đồ ăn hướng đến phía núi, đường đi đều là bờ ruộng nhỏ hẹp, chỉ cho khoảng một người đi qua được, lúc đi cần phải cẩn thận một chút, rất dễ bị trượt chân.

Xuyên qua vài mẫu ruộng lúa, Tô Hiểu Mạn xách theo giỏ tre trong tay, kéo một nhánh cây bò lên sườn núi.

Sau khi cô đi lên phát hiện bên sườn núi bên này có vài cây dâu tằm, vào tháng 4 trên cây điểm xuyết những quả dâu tằm đỏ đen, rất ngọt, rất nhiều trẻ con trong thôn thích tới vặt, không tới mấy ngày đã vặt không còn một quả.

Cây dâu tằm này là cây dâu cái, cũng là cây dâu, lá cây có thể dùng để nuôi tằm.

Bên đại đội Thanh Hà bọn họ ít nuôi tằm, chỉ có người ở huyện kế bên mới thích nuôi tằm, có tay nghề nuôi tằm.

Tô Hiểu Mạn hái được vài cái lá dâu, ngón tay v**t v* qua gân lá cây, bỗng dưng nhớ tới việc ngốc trước kia mình từng làm.

Từng là thiên kim tiểu thư giả Tô Hiểu Mạn từng tự tay nuôi tằm.

Vì chuẩn bị cho sinh nhật của mẹ mình, cũng để biểu đạt tấm lòng hiếu thảo của chính mình, cô đi theo một vị sư phụ già để học tập, tự tay nuôi một đám tằm, nuôi tằm nhả tơ, dệt thành tơ lụa, vì cha mẹ và em trai may một bộ quần áo, cũng làm cho chính mình một bộ sườn xám.

Chẳng qua cuối cùng cũng chẳng chiếm được thứ tốt gì, còn được nghe một câu trào phúng: toàn thân lụa hoa giả, chẳng phải người nuôi tằm*.

.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...