🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 73: Chương 73

Hai mắt Lý Hồng Anh đỏ hoe, cô ấy biết trong tình huống này chỉ có thể làm theo lời Giang Noãn. Nếu chạy xa hơn nữa không chỉ bị lạc mà còn bị đuổi kịp! Cô ấy không dám lãng phí thời gian, chạy sang phía bên kia.

Quả nhiên Tưởng Tú Hà và Trương Kế Quân chỉ đuổi theo Giang Noãn, trái tim của Lý Hồng Anh chùng xuống, cô ấy dùng tất cả sức mạnh của mình để chạy đến lối ra, vừa chạy vừa kêu cứu, nhưng không ai đáp lại! Rừng núi lớn như vậy, không biết đám Tô Hiểu Nguyệt đã chạy đi đâu, bọn họ cũng là phụ nữ yếu đuối, e rằng không đối phó được với hai kẻ mất trí đó!

Thôn cách núi rất xa, cô ấy nhanh chóng chạy tới chỗ đóng quân mà Giang Noãn nói! Vừa chạy vừa hét: "Cứu! Cứu với! Có kẻ g.i.ế.c người!" Cô ấy hy vọng sẽ thu hút được sự giúp đỡ của người khác!

...

"Anh Cương, anh có nghe thấy ai đó đang kêu cứu không?" Lý Hạ đang đứng ở trạm gác cau mày cẩn thận lắng nghe, vừa rồi cậu ấy mơ hồ nghe thấy một loạt tiếng kêu cứu từ trên núi xuống.

"Hình như tôi cũng nghe thấy." Hai người nhìn nhau, Trần Cương lập tức chạy lên núi.

Lý Hạ hét về phía Hứa Yến đang dẫn đầu đội huấn luyện: "Báo cáo, tôi nghe thấy có người kêu cứu!"

Tiếng “cầu cứu” càng lúc càng lớn, Trần Cương nhìn thấy một người phụ nữ mồ hôi nhễ nhại, trên mặt chảy đầy nước mắt, vừa nhìn thấy anh ấy liền run cầm cập, lắp bắp nói: "Cứu... cứu với! Ở... trên núi, có hai người đang đuổi theo bạn cùng phòng của tôi... Họ cầm dao... và... dây thừng! Họ muốn giết... Giang Noãn! Cứu với! Mau đi cứu cô ấy!"

Nói xong câu này, Lý Hồng Anh không chống đỡ nổi nữa, hai chân yếu ớt, cô ấy sắp ngã xuống đất, Trần Cương lập tức tới đỡ cô ấy.

"Giang Noãn?!" Đúng lúc Hứa Yến đi tới, nghe được nửa phần sau Lý Hồng Anh nói. Dao? Dây thừng? Giết Giang Noãn... Tim anh co rút một hồi, tim đập thình thịch đau đớn, ánh mắt sâu kín nhìn chằm chằm Lý Hồng Anh, như là đang xác nhận.

Lý Hồng Anh lên tiếng: "Là... là Giang Noãn... các anh mau đi cứu cô ấy đi!"

"Trần Cương! Anh cõng chị ấy dẫn đường đi! Lý Hạ! Cậu đi báo tin cho trưởng thôn, những người còn lại đi theo tôi!" Hứa Yến nắm chặt hai tay, bắp thịt trên vai và cánh tay phồng lên, giống như đang cố gắng kìm nén cảm xúc không thể kiểm soát của mình, anh ra lệnh bằng một giọng điệu lạnh lùng và u ám.

"Vâng! Tiểu đoàn trưởng!"

...

Ở sâu trong núi, Giang Noãn không có cách nào để chạy thoát, tiến lên một bước là vách núi. Cô quay lại nhìn hai người đang đuổi theo mình, chỉ có thể cố hết sức kéo dài thời gian chờ người đến cứu mình!

Cô lạnh lùng nói: "Các người có biết mình đang phạm tội không? Sẽ phải ngồi tù cả đời đấy!"

"Chúng tôi không muốn g.i.ế.c cô! Chỉ cần cô đồng ý giao hết tiền ra, tôi sẽ tha cho cô một con đường sống. Nếu cô dám báo cảnh sát, thì chúng ta cùng chết! Giang Noãn, cô nên biết mình phải chọn như thế nào đúng không?" Trương Kế Quân không bị lời nói của Giang Noãn dọa sợ, nếu muốn sống sót, Giang Noãn phải ngoan ngoãn nghe lời anh ta.

Nói xong, Trương Kế Quân tán thưởng liếc nhìn Tưởng Tú Hà, không ngờ Tưởng Tú Hà lại giỏi như vậy, cô ta còn cầm dao, bôi m.á.u gà đúng không? Hay là m.á.u lợn, bôi khắp người giống như thật sự đã g.i.ế.c người, chân thật như vậy, vừa nãy anh ta cũng bị doạ sợ đấy!

Mấy ngày trước Tưởng Tú Hà đến tìm anh ta hợp tác, nói Giang Noãn có rất nhiều tiền, cô ta muốn bắt cóc Giang Noãn tống tiền. Sau đó uy h.i.ế.p Giang Noãn để cô tiếp tục đưa tiền cho bọn họ, đến lúc đó hai người chia đều, mà anh ta đang thiếu tiền! Anh ta sắp đi học đại học rồi! Tưởng Tú Hà vừa nói xong anh ta đã lập tức đồng ý.

Trương Kế Quân tiếp tục uy h**p: "Giang Noãn, mau đưa tiền ra đây, nếu không đừng trách chúng tôi độc ác!" Anh ta kéo sợi dây thừng, chậm rãi đến gần Giang Noãn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...