🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 54: Chương 54

Từ sau sự việc của tên lùn kia, trời đã mưa to suốt mấy ngày, cơn mưa mùa thu lất phất. Bầu trời bên ngoài dường như bị bao phủ bởi một tấm màn khổng lồ, xám xịt.

Là cơn mưa và lạnh mùa thu, Giang Noãn mặc một chiếc áo khoác dệt kim màu đỏ rượu, lúc làm chiếc áo cô đã tốn chút tâm tư.

Cô cố tình làm áo ngắn, dài ngang vai, không che m.ô.n.g như thời hiện tại, rộng thùng thình, mặc lên cũng không đẹp. Ai có ngoại hình tám điểm sẽ bị giảm một nửa.

Các nút áo thì cô đặc biệt chọn một vài nút kim loại retro ở trong không gian, để chiếc áo len dệt kim trông hơi giống với phong cách retro của đời sau. Cô kết hợp với chiếc quần dài cotton màu đen, giúp cô cao ráo và sáng sủa hơn.

Tô Hiểu Nguyệt nhìn thấy bộ trang phục của Giang Noãn thì sáng mắt lên, cô ấy là một cô gái mà cũng sắp bị Giang Noãn mê hoặc rồi.

Lý Hồng Anh cũng nhìn đến ngây người, cô ấy cũng mới mua len, là màu xám. Cô ấy có nước da ngăm đen, nếu cô ấy mặc một bộ quần áo màu sẫm có diện tích rộng, trông cô ấy sẽ rất giống đất, cả người sẽ trông như đầy bùn đất, độ bão hoà của màu xám thấp nên thích hợp với cô ấy. Mặc dù cô ấy có thể chọn, nhưng không thể làm ra những bộ quần áo trông đẹp hơn khiến người ta nhìn nhiều lần.

Dù mới hai lăm tuổi và chưa lấy chồng nhưng nhiều phụ nữ bằng tuổi cô ấy đã là mẹ của vài đứa con, lần trước cô ấy đến thăm một người bạn thanh niên trí thức về quê cùng thời điểm với mình và đã kết hôn với một thanh niên trí thức ở làng bên vào mấy năm trước. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi mà cô ấy đã già đi hơn chục tuổi, quần áo trên người cũng chắp vá, xộc xệch, trôi dần mất đi vẻ thanh tú sạch sẽ trong trí nhớ của cô.

Lý Hồng Anh khó có thể tưởng tượng rằng mình sau khi kết hôn cũng sẽ sống một cuộc sống chỉ vì các con như thế. Lúc đó tâm trạng của cô ấy đột nhiên thay đổi, cô ấy vốn định tìm ngẫu nhiên một người đàn ông để kết hôn, sống cuộc sống tầm thường như lông gà vỏ tỏi cũng không phải là một ý kiến ​​tồi.

Nhưng đó không phải là những gì cô ấy thực sự muốn, cuộc sống của cô ấy chỉ là của cô ấy. Ai nói khi lớn tuổi thì nhất định phải kết hôn sinh con chứ? Ai nói phụ nữ già không thể ăn mặc đẹp? Ai nói cuộc sống phải tạm bợ cơ chứ? Cho dù khi cô ấy đã lớn tuổi, cô ấy cũng có quyền theo đuổi sắc đẹp, tình yêu và một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Lý Hồng Anh dần dần thu hồi suy nghĩ, cô ấy cầm sợi len màu xám còn chưa dệt xong bước tới hỏi Giang Noãn: "Noãn Noãn, quần áo của em thật đẹp, em có ánh mắt tốt thật đấy. Có thể giúp chị xem chị nên làm thế nào mới phù hợp với chị không?"

Người đẹp vì lụa, thiết kế quần áo phù hợp cho bản thân có thể đạt được hiệu quả sửa sang lại bản thân và tránh nhược điểm. Giang Noãn nhìn Lý Hồng Anh thật kỹ, thân trên cường tráng, cổ hơi ngắn, Giang Noãn suy nghĩ rồi với cô ấy.

"Chị Hồng Anh, chị đan áo len rộng chút, trông sẽ gầy hơn, chị có thể làm cổ áo thành cổ chữ V." Giang Noãn giơ tay hình chữ V lên cho cô ấy nhìn rồi nói tiếp.

"Như thế sẽ làm cho cổ của chị thon thả hơn, phía dưới siết chặt xuống, đừng để dài quá, giống như của em vậy, dài ngang vai thôi."

Bộ não của Lý Hồng Anh linh hoạt, cô ấy nhanh chóng hiểu được những gì Giang Noãn nói. Hiện tại cô ấy có thể hình dung ra hình dạng của bộ quần áo rồi, trên khuôn mặt tràn đầy nụ cười háo hức.

"Chị Hồng Anh ơi, nếu chị cho rằng bộ quần áo quá đơn điệu thì chỗ em có một ít cúc kim loại và hạt trân châu nhỏ. Chị lấy về xem có cần dùng đến không." Giang Noãn đưa cho cô ấy một chiếc hộp nhỏ.

Hai người là bạn, Lý Hồng Anh cũng không già mồm với cô mà nhận lấy.

Thấy Lý Hồng Anh trở lại giường để đan áo len, Giang Noãn tiếp tục đọc sách. Cô mới bắt đầu học tập mấy ngày gần đây, may mắn cô không trả lại toàn bộ kiến ​​thức cấp ba cho giáo viên. Mặc dù học khó khăn, đặc biệt là môn chính trị, rất có tính đặc trưng của thời đại, cô cảm thấy hoàn toàn xa lạ và phải học thuộc rất nhiều thứ, nhưng nhìn chung vẫn tính là suôn sẻ.

Cô nhớ rằng kỳ thi tuyển sinh đại học được khôi phục lại vào năm 1977, hệ thống thi tuyển sinh đại học của Trung Quốc bị gián đoạn trong mười năm do ảnh hưởng của cách mạng văn hoá đã được khôi phục. Trung Quốc lại mở ra mùa xuân tôn trọng tri thức và nhân tài, kỳ thi tuyển sinh đại học năm đó rất đặc biệt, được tổ chức vào mùa đông. Chỉ còn hơn một tháng nữa là thông tin về việc tổ chức kỳ thi tuyển sinh đại học được khôi phục được công bố nhưng số lượng thí sinh đăng ký đông đến vài triệu, số người nhập học cuối cùng là dưới 300.000 người. Khoảng cách của kỳ tuyển sinh đại học đầu tiên và kỳ thi tuyển sinh đại học tiếp theo là nửa năm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...