🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 42: Yêu Đơn Phương 2

"Chị dâu! Ai ui, anh Cương! Sao anh lại đánh em!" Lý Hạ gọi Giang Noãn, nhưng lại bị Trần Cương đánh. Lúc này, cậu ấy nhìn Trần Cương với vẻ mặt đầy oán hận.

"Đừng có mà gọi bừa! Tiểu đoàn trưởng không có nói em gái Giang là người yêu của anh ấy đâu đấy!" Trần Cương thật sự muốn bắn chết tên nhóc này, nếu mà gọi dẫn đến hiểu lầm thì cô gái nhà người ta còn cần danh tiếng nữa không hả!

Lý Hạ lẩm bẩm: "Em có gọi sai đâu, anh nhìn dáng vẻ hiếm có của tiểu đoàn trưởng lần trước ấy, em còn chưa từng thấy anh ấy dịu dàng với người phụ nữ nào như thế bao giờ!"

Trần c**ng c*ng họng, mặc dù anh ấy cũng nghĩ như vậy đấy! Nhưng chuyện này chỉ có thể nói bí mật nơi riêng tư, nếu để tiểu đoàn trưởng nghe thấy xem, nghĩ đến việc huấn luyện quỷ thần khiến người ta nghe tiếng đã sợ mất mật là anh ấy đã lập tức run sợ!

Nhưng hiện tại anh ấy vẫn cảnh cáo Lý Hạ một lần nữa để cậu ấy chú ý!

"Em biết rồi, em biết rồi!" Lý Hạ gật đầu lia lịa.

Giang Noãn ở xa hình như nghe thấy đồng chí quân nhân ở kia gọi chị dâu về hướng của mình?

Giang Noãn vội vàng xoay người 360 độ nhìn xem, không có ai? Chẳng lẽ là gọi cô sao? Kỳ lạ!

Giang Noãn tiến lại gần, cô cũng nhận ra hai đồng chí quân nhân, cười nói: "Các anh còn nhớ tôi không? Tôi là thanh niên trí thức ở thôn Thanh Thủy, ờm... người đã rơi xuống sông lần trước."

Lý Hạ lập tức nói: "Đương nhiên là nhớ! Cô đến đây có việc gì thế?"

Giang Noãn giải thích lý do mình tới và đưa giỏ qua.

Lý Hạ và Trần Cương lắc đầu, có chút ngại ngùng: "Như thế sao được, vì dân phục vụ là tôn chỉ của chúng tôi, sao chúng tôi lại không biết ngại mà nhận nhiều nước tương vậy chứ."

"Thứ này có là gì, đây là tấm lòng của tôi. Tôi thực sự cảm ơn sự giúp đỡ của mọi người."

Thấy Giang Noãn kiên trì như thế, đặc biệt là Giang Noãn còn quá xinh đẹp nên hai người họ đều ngại từ chối, đành phải cầm lấy giỏ rồi nói lời cảm ơn vài lần.

Nghĩ đến tiếng “chị dâu” mà mình vừa nghe, Giang Noãn tò mò hỏi bọn họ: "Vừa rồi các anh gọi ai là chị dâu thế? Tôi không thấy ai mà."

"Hả! À à à, vừa rồi tôi nhìn nhầm cô thành vợ của anh Cương! Xem con mắt của tôi này, đúng là ngại quá!" Lý Hạ gãi gãi đầu, ánh mắt có chút né tránh.

Trần Cương: "..." Tôi còn chưa có vợ đâu đấy! Cái thằng nhóc ẩm ương này!

Giang Noãn chỉ cho rằng vẻ mặt của cậu ấy là ngại ngùng nên cô cũng không quan tâm, cô nhìn mặt trời sắp mọc lên trên đầu rồi nói: "Ồ, hoá ra là như vậy. Giờ không còn sớm nữa, tôi phải đi đây." 

Nói xong cô định nhấc chân rời đi.

"Cứ như vậy mà đi hả? Cô không muốn gặp tiểu đoàn trưởng sao?" Lý Hạ ngơ ngác, Giang Noãn còn chưa đi gặp tiểu đoàn trưởng mà.

Giang Noãn mặt đen có dấu chấm hỏi: "Gặp anh ấy làm gì? Tôi không có việc gì để tìm anh ấy. Nước tương này anh cứ chọn bừa hai lọ ra cho anh ấy là được, cảm ơn nhé."

Lý Hạ nhìn Giang Noãn trông vội vàng rời đi, lại thấy cô không có ý định gặp tiểu đoàn trưởng chút nào, còn chọn bừa hai lọ nước tương cho tiểu đoàn trưởng? Chẳng lẽ đây là quan hệ giữa hai người bọn họ sao? Không, không, không, nhìn thái độ của tiểu đoàn trưởng có thể biết anh ấy thích Giang Noãn, chẳng lẽ tiểu đoàn trưởng yêu đơn phương? Khóe miệng cậu ấy điên cuồng nhếch lên, hoàn toàn không khống chế được! Tiểu đoàn trưởng yêu đơn phương!  Ha ha ha ha ha!

Trần Cương và Giang Noãn nhìn khóe miệng Lý Hạ dần dần bay lên trời, không nói được lời nào.

Giang Noãn liếc nhìn Trần Cương, Trần Cương chỉ vào đầu của cậu ấy, sau đó nhún vai, xòe hai tay ra.

Trong giây lát Giang Noãn đã hiểu ra, nhưng cô vẫn có chút lo lắng nói: "Anh ấy không sao chứ?"

Trần Cương liếc nhìn Lý Hạ vẫn đang đắm chìm trong ảo tưởng, anh ấy bình tĩnh đáp: "Không sao, uống chút thuốc sẽ mau chóng khỏe lại thôi."

"Ồ ồ ồ, được, vậy tôi đi đây! Tạm biệt!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...