🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 325: Chương 325

Diệp Tiểu Muội vui vẻ không thua kém bà cụ, cô cho rằng bà nội Tống đi cùng bọn họ đến nhà cha Tống mẹ Tống có nghĩa là họ làm xong chính sự cơm nước xong thì có thể lập tức ra ngoài dạo phố, tiết kiệm quy trình trở về hội họp cùng bà nội, chí ít có thể đi dạo thêm một hai giờ, lẽ nào chuyện này không đáng để vui mừng ư? Diệp Tiểu Muội đương nhiên là vui sướng như điên rồi, một tay kéo anh Tống, một tay kéo bà nội Tống, hùng dũng oai vệ khí thế bừng bừng đi ở giữa bọn họ, người biết thì hiểu là đi gặp bề trên, không biết còn tưởng rằng Diệp Tiểu Muội đến trường học, quá mức hưng phấn.

So với Diệp Tiểu Muội vô tâm, không lo lắng điều gì thì phản ứng của Tống Thanh Huy bình thường hơn rất nhiều, dù sao thần chí anh tỉnh táo, biết mẹ cứ ở nhà, chỉ gọi điện thoại bảo họ trở về, ít nhiều có ý không tốt. Cho nên khi bà nội là bề trên lại đi cùng bọn họ, phản ứng đầu tiên của anh là may mắn, nói cho cùng Tiểu Muội vẫn chưa từng gặp mẹ, chưa thực sự làm gì sai, mẹ cũng chỉ có thể lấy thân phận của bề trên để gây áp lực, có bà ở bên cạnh thì sẽ không tới phiên mẹ ra vẻ bề trên. Nói cách khác “lễ ra mắt” hôm nay chắc sẽ đều vui vẻ.

Đứng ở lập trường của Tống Thanh Huy, môi hở răng lạnh, có thể bớt một chút xung đột thì đương nhiên là tốt nhất. Nhưng đối với mẹ mà nói tất nhiên cách nghĩ này của anh là không hay, mẹ muốn ra dáng bề trên ở trước mặt đối tượng của anh, anh lại vui mừng ở trong lòng vì bà nội đi cùng đồng hành khiến mẹ không dùng kiểu cách của bề trên, nghĩ như thế nào cũng hơi đại nghịch bất đạo. Cho nên Tống Thanh Huy vừa chột dạ, vừa không thể khống chế lấy làm may mắn, tâm trạng cực kỳ phức tạp mâu thuẫn, không muốn nói chuyện.

Tống Thanh Huy không nói lời nào cũng không sao, Diệp Tiểu Muội và bà nội Tống lại có chuyện để nói, nói từ lúc ra ngoài cho tới khi vào cửa, dọc đường hai bà cháu không hề ngơi miệng.

Hiểu con không ai bằng mẹ, từ sáng sớm hôm nay mẹ Tống đã nghiêm mặt, có vẻ cực kỳ nghiêm túc, không thể mạo phạm.

Ngược lại cha Tống không tùy hứng nói cười thực sự thử hòa hoãn bầu không khí: “Bà Triệu à, đã mấy năm con trai không trở về rồi, ngày hôm nay cũng là ngày lành đoàn tụ, tốt xấu gì thì bà cũng thả lỏng một ít đi chứ?”

Mẹ Tống nghe vậy nhếch mép, ngoài cười nhưng trong không cười.

Cha Tống khuyên bảo thất bại, định đến ghế sa lon xem báo, thi thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cửa, tất nhiên trong lòng đang ngóng trông con trai. Cấp bậc của cha Tống bây giờ không thấp, ít nhiều gì cũng là một thủ trưởng, có điều nhà đơn vị mà bọn họ ở hoàn toàn không so được với ông nội Tống, diện tích một tầng cũng không lớn bằng nhà ông cụ chứ đừng nói gì đến biệt thự nhỏ, lầu trên lầu dưới chỗ họ đều đã chật cứng người.

Đương nhiên căn nhà này cũng không tính là nhỏ, chí ít nhiều gian phòng, làm một cái phòng làm việc nhỏ, còn có ba căn phòng ngủ, Tống Thanh Huy chỉ có một người anh ruột, cho dù hai anh em họ đều dẫn vợ về nhà thì trong nhà cũng hoàn toàn đủ chỗ ở.

Ở niên đại này, dù cho không dựa vào ông cụ, điều kiện nhà cha Tống cũng vô cùng tốt.

Lúc cha Tống làm bộ làm tịch, thực ra đang vô cùng mong ngóng, mẹ Tống Triệu Hải Lan đã đang tính toán mặt tốt theo ý mình muốn.

Đương nhiên bà ấy cũng nhớ con trai mình mang nặng đẻ đau, chỉ là con trai ruột không có chí tiến thủ, vợ còn chưa cưới đã quên mẹ, ở chỗ ông cụ vài ngày, dù thế nào cũng nên về nhà chứ? Nhưng thằng nhóc này chẳng những không về ở, ngay cả đến thăm cha mẹ cũng phải để họ gọi điện thoại đi mời, việc này khiến Triệu Hải Lan rất tức giận.

Nói thật thì thực ra Diệp Tiểu Muội không ở nhà mình, Triệu Hải Lan còn mừng rỡ tự tại, từ ban đầu bà ấy đã không hài lòng về cô con dâu này, có gặp hay không đều giống nhau, không cần lắc lư trước mắt cả ngày thì vừa hay mắt không thấy cho sạch. Thế nhưng, bà ấy có thể không định gặp Diệp Tiểu Muội song Diệp Tiểu Muội không vui vẻ đến trước mặt họ thì đúng là đại nghịch bất đạo.

Hơn nữa, bản thân Diệp Tiểu Muội không tới thì đã đành, không ngờ cô còn kéo Tiểu Huy cũng không để Tiểu Huy về nhà, trong mắt còn có họ nữa không?

DTV

Đúng vậy, ở trong lòng đồng chí Triệu Hải Lan, con trai đương nhiên là tốt, chỉ là bị người ta làm hư. Lúc đầu họ không đồng ý mối hôn sự này, Tiểu Huy rất sốt ruột, viết hết phong thư này đến phong thư khác về cầu xin, ngay cả bên ông bà cụ cũng không thề bỏ qua, làm như lửa cháy đến nơi vậy. Có lẽ chính là bị cô gái kia k*ch th*ch, bây giờ ở chỗ ông cụ không trở về nhà khẳng định cũng là ý của đối phương. Cho nên bà ấy phải tìm cơ hội lập quy củ với con nhóc kia, họ không phải gia đình bình thường, vào nhà họ Tống thì phải nghe bọn họ, nếu như mang thói hư tật xấu khóc lóc om sòm ở nông thôn kia vào thì chẳng phải sẽ khiến người ta cười đến rụng răng?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...