🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 341: Nửa Đêm Có Người Trèo Tường

Lục Thanh Nghiên vội vàng nhận lấy, mở miệng nói cảm ơn.

"Lệ Hà, con nhanh đi gọi mẹ con về nấu cơm."

"Cha, để con nấu cho, có lẽ mẹ sẽ trở về nhanh thôi ạ."

Lưu Lệ Hà bảo cha Lưu nhanh chóng ngồi xuống, cha Lưu cũng không cố chống đỡ nữa ngồi đối diện Lục Thanh Nghiên.

"Thanh Nghiên, cô nghỉ ngơi đi, tôi đi nấu cơm."

Lưu Lệ Hà cười với Lục Thanh Nghiên, đi về phía phòng bếp.

"Thanh Nghiên, uống nước đi."

Cha Lưu đứng dậy rót nước, bưng ca tráng men cho cô.

Lục Thanh Nghiên nhận lấy bằng hai tay, ánh mắt nhìn gương mặt không có khí sắc của cha Lưu.

"Chú Lưu, cháu là một bác sĩ, không bằng để cháu khám cho chú."

Trên người cô chỉ có một chiếc túi xách, cũng không lấy ra được thứ gì, Lục Thanh Nghiên cảm thấy đặc biệt thất lễ.

Thấy sức khỏe của cha Lưu không tốt, cô chủ động đưa ra ý tưởng khám bệnh cho ông ấy, cũng có thể khiến mình an tâm ở lại đây.

Trong phòng bếp Lưu Lệ Hà khó xử nhìn về phía lu gạo, trong nhà không có đồ ăn khác, không biết Lục Thanh Nghiên có ghét bỏ hay không.

Mới đi tới bệ bếp rót nước, cô ấy nghe thấy được giọng nói kích động của cha Lưu.

Lưu Lệ Hà còn tưởng xảy ra chuyện gì, lập tức chạy ra.

"Lệ Hà, bệnh của cha có thể chữa trị."

Cha Lưu biết mình sinh bệnh xong vẫn luôn liên lụy trong nhà, ông ấy cũng muốn cố gắng, đáng tiếc cơ thể quá yếu ớt.

Vốn tưởng rằng sẽ luôn như vậy, không nghĩ tới người bạn con gái dẫn về nói bệnh của ông ấy có thể chữa trị.

"Cha, cha nói thật ư?"

Lưu Lệ Hà đã chảy đầy nước mắt, tầm mắt không nhịn được nhìn về phía Lục Thanh Nghiên.

Cô ấy không biết nên nói gì, đồng chí cứu mình còn là bác sĩ, ông trời đúng là chiếu cố cô ấy.

"Là thật, cơ thể chú Lưu không tính là nghiêm trọng, uống thuốc một thời gian bồi bổ là được."

Lục Thanh Nghiên không nói ra, bệnh của cha Lưu là bi thương quá độ, tổn thương khí huyết.

Ngoại trừ thường ngày uống thuốc, còn cần bồi bổ cơ thể.

Niên đại này muốn bồi bổ cơ thể không dễ dàng, cho nên bệnh của cha Lưu mới luôn không tốt hơn.

"Loảng xoảng..."

Ở cổng lớn, một người phụ nữ trung niên làm rơi đồ trong tay xuống, kích động che miệng.

"Mẹ, mẹ nghe thấy không? Bệnh của cha có thể chữa trị."

Nhìn thấy người ở cửa, Lưu Lệ Hà vội vàng chạy tới.

Tiếu Thúy Hoa dùng sức gật đầu, nhìn về phía Lục Thanh Nghiên: "Cảm ơn cháu, đồng chí."

"Mẹ, đây là bạn con, cô ấy tên là Lục Thanh Nghiên."

Lưu Lệ Hà giới thiệu với Tiếu Thúy Hoa.

Tiếu Thúy Hoa nghe thấy thế, có chút thẹn thùng.

Không nghĩ tới đồng chí nữ này lại là người thành phố, không biết có ghét bỏ nhà bà ấy hay không?

"Mẹ, trong nhà còn đồ ăn không ạ?"

Lưu Lệ Hà kéo Tiếu Thúy Hoa đi sang một bên, nhỏ giọng hỏi bà ấy.

"Trong nhà đâu còn đồ ăn gì, à, còn có thịt hộp anh trai con gửi về lúc trước, để mẹ đi lấy."

Nhắc tới con trai, trong mắt của Tiếu Thúy Hoa có chút bi thương.

"Vậy mẹ mau đi lấy đi."

Lưu Lệ Hà buông Tiếu Thúy Hoa ra, Tiếu Thúy Hoa vừa định rời đi thì nhớ tới đồ mình làm rơi ở cửa.

"Hôm nay mẹ đào được mấy con lươn và cá chạch ở ngoài ruộng, lát nữa con nấu luôn đi."

"Mẹ, con biết rồi ạ."

Có lươn và thịt hộp, cuối cùng Lưu Lệ Hà không còn lo lắng tối nay không thể chiêu đãi Lục Thanh Nghiên thật tốt nữa.

Lươn và cá chạch vốn có mùi tanh, cũng may tay nghề nấu nướng của cô ấy không tệ lắm, làm lươn không có mùi vị gì.

Đồ ăn ít mọi người đều bắt con này về ăn khuya, mỗi ngày đầu có thể bắt được, hôm nay mẹ cô ấy đúng là may mắn.

"Có cần tôi giúp không?"

Lục Thanh Nghiên đi vào phòng bếp, Lưu Lệ Hà đang ngồi xổm trên đất xử lý lươn.

"Đây là lươn à?"

"Đúng vậy, mẹ tôi mới bắt trở về."

Lưu Lệ Hà cười đáp lại Lục Thanh Nghiên, tay chân lanh lẹ xử lý lươn và cá chạch.

"Lệ Hà, lát nữa nấu lươn thành canh cho cha cô uống, có lợi cho sức khỏe của ông ấy."

Lục Thanh Nghiên còn đang suy nghĩ nên làm thế nào bồi bổ sức khỏe cho cha Lưu, nhìn thấy lươn lập tức cười nói.

"Thật vậy ư?"

"Ừm, cơ thể cha cô bị hao tổn nghiêm trọng, lươn này vừa vặn có thể bồi bổ cơ thể ông ấy. Nếu thường ngày bắt được, cô bắt nhiều một chút."

"Cảm ơn cô, Thanh Nghiên."

Lưu Lệ Hà không ngừng gật đầu, vô cùng cảm kích Lục Thanh Nghiên.

Khi ăn cơm tối, Tiếu Thúy Hoa và cha Lưu nhiệt tình tiếp đón Lục Thanh Nghiên, đẩy hết đồ ăn ngon tới trước mặt cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...