🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 334: Giả Quỷ Giáo Huấn Hồ Vĩ

"Anh Tường, anh không biết nói không chừng mồ mả tổ tiên này có thứ tốt đâu."

Hồ Vĩ cười không thèm để ý, không cảm thấy việc mình làm không đúng chỗ nào.

Ném que gỗ trong tay đi, anh ta còn bảo anh Tường nhìn qua.

Anh Tường nhìn qua, phía dưới nấm mồ chôn mấy chục ống thuốc nổ tròn tròn.

Ra hiệu cho người của mình tiến lên kiểm tra một lát, ông ta lấy 50 tệ ra đưa cho Hồ Vĩ.

Hồ Vĩ lau tay lên áo một lát, lúc này mới nhận lấy tiền anh Tường đưa cho anh, còn dùng ngón tay dính chút nước bọt đếm một lát.

"Đủ rồi ạ."

Hồ Vĩ cười đến vô cùng xán lạn, cất tiền giấu đi.

Anh Tường cẩn thận lấy thuốc nổ đi, chuẩn bị rời đi.

"Người nào?"

Anh Tường cảnh giác nghe thấy được tiếng cành cây bị giẫãm gãy, đôi mắt hung ác nham hiểm nhìn về phía Lục Thanh Nghiên đang trốn.

Ông ta nhanh chóng chạy tới với thuộc hạ của mình, tìm một vòng rộng cũng không tìm được người.

"Anh Tường, sao có thể có người được? Có lẽ là thỏ hoang trong rừng này chạy qua, không cẩn thận phát ra âm thanh."

Hồ Vĩ căn bản không cảm thấy rừng cây này có người.

Bãi tha ma đầy mộ như thế, người trong thôn đều rất kiêng ky bên này.

Người bình thường sẽ không tới nơi này, cho nên anh ta mới thích mỗi lần giao dịch đều lựa chọn địa điểm này.

"Có khả năng."

Anh Tường lại tìm một vòng, không tìm được người lúc này mới thả lỏng cảnh giác.

Lục Thanh Nghiên tránh né vào không gian trước tiên.

Vừa rồi là vì quá khiếp sợ cho nên không cẩn thận dẫm trúng một cành cây khô, cũng may cô kịp thời trốn vào không gian. nên không thấy rõ động tác của hai người, chỉ có thể nghe thấy âm thanh.

"Anh Tường, hôm nay anh không thu đồ cổ sao?"

Thấy anh Tường muốn đi, Hồ Vĩ lập tức gọi ông ta lại.

"Hôm nay có việc gấp, ngày khác tới thu."

Bước chân của anh Tường vội vã rời đi, không để ý tới Hồ Vĩ ở phía sau nữa.

Hồ Vĩ lấy một điếu thuốc trong túi áo ra, đứng yên tại chỗ hút.

Lục Thanh Nghiên lắc mình ra khỏi không gian, lần này càng thêm cẩn thận.

Hồ Vĩ cà lơ phất phơ ngậm điếu thuốc lá nhìn bốn phía, lại nhặt que gỗ lên đi tới một ngôi mộ khác.

Anh ta ngồi xổm xuống nghiêm túc đào nấm mồ, mãi đến khi nấm mồ lộ ra một góc ánh vàng rực rỡ, mới hài lòng không ra tay nữa.

"Đầu là bảo bối của tôi, tất cả đều là của tôi."

Đôi mắt của Hồ Vĩ tỏa sáng nhìn, lấy một đồ cổ mạ vàng ở nấm mồ ra, yêu thích không buông tay v**t v*.

Mấy thứ này đều là năm đó anh ta đoạt được từ nhà địa chủ Hạ, mấy năm nay bán đi nhiều, còn thừa lại mấy món được anh ta giấu ở nấm mồ.

Gần đây thiếu tiền anh ta chuẩn bị bán mấy món còn dư lại, kết quả hôm nay anh Tường không thu.

"Lão già, lúc trước ông khinh thường tôi, kết quả còn không phải bị tôi dẫn người xét nhà, cả đám quỳ trên đất cầu xin tôi, cuối cùng bị tôi tra tấn đến chết."

Cười nhạo một tiếng, Hồ Vĩ nhổ nước bọt lên mặt đất.

Khi anh ta xoay người lại, vậy mà phát hiện phía sau có một người mặc bộ đồ trắng, quỷ khí dày đặc nhìn chằm chằm anh ta không rời.

Hồ Vĩ sợ tới mức ngã mạnh xuống mặt đất, không kịp chạy trốn, một viên thuốc nhét vào trong miệng anh ta.

Dược hiệu phát tác rất nhanh, cả người Hồ Vĩ không có sức lực, hoảng sợ nhìn phía sau.

Lục Thanh Nghiên quyết định lại giả quỷ lần nữa, giáo huấn Hồ Vĩ này một trận.

Cô vốn định chỉ đánh gãy hai chân anh ta.

Vừa rồi nghe thấy được những lời Hồ Vĩ nói ra, lúc này mới phát hiện Hồ Vĩ còn tra tấn hai người, chỉ đánh gãy hai chân anh ta thì hơi nhẹ. "Tôi muốn anh đền mạng!"

Lục Thanh Nghiên kéo dài giọng, mái tóc lộn xộn xõa tung trước ngực, trang điểm mắt khói khiến cô thoạt nhìn hơi đáng sợ.

"Cô là ai?"

Cả người Hồ Vĩ không có sức lực, mở miệng nói không rõ hỏi một câu.

Lục Thanh Nghiên tiến lên mấy bước, Hồ Vĩ sợ hãi co rụt về sau: "Cô là Hạ Tình ư2"

Hạ Tình mà Hồ Vĩ nói là con gái của địa chủ Hạ lúc trước, bị anh ta lăng nhục đến chết.

Lục Thanh Nghiên không biết Hạ Tình là ai, nhưng dựa vào hoảng sợ trong mắt Hồ Vĩ có thể nhìn ra được, Hạ Tình này nhất định đã từng bị anh ta thương tổn.

"Anh đáng chết, xuống địa ngục với chúng tôi đi."

Lục Thanh Nghiên biến ra một cái gậy bóng chày, giơ lên trước mặt Hồ Vĩ.

Hồ Vĩ sợ tới mức mất khống chế tại chỗ, trong không khí mơ hồ truyền ra mùi nước tiểu.

Lục Thanh Nghiên ghét bỏ nhíu mày, suýt nữa không nhịn được lùi về sau.

"Hạ Tình, tôi không cố ý mà, cô tha cho tôi đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...