🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 320: Anh Có Thể Ăn Một Bát Cháo Trắng Em Tự Mình Nấu Không

Giọng nói già nua của Chu Cảnh Diên hơi chua xót, lẳng lặng nhìn cô.

Ông ấy hâm mộ mình ở thập niên 70, có thể gặp nhau yêu nhau với cô, sau này còn có thể sống bên nhau cả đời.

Nhưng cũng may mắn cô đi vào thập niên 70, nếu đi vào niên đại của ông ấy, sao ông ấy có thể cho cô hạnh phúc.

Lục Thanh Nghiên không nói nữa, hai người đều nhìn nhau.

Đối với cô mà nói người trước mặt là Chu Cảnh Diên, nhưng cũng không phải Chu Cảnh Diên.

Khi đối mặt với ông ấy, luôn có loại cảm giác rất kỳ lạ.

"Anh có thể ăn một bát cháo trắng em tự mình nấu không?"

Một lúc lâu sau, ông ấy chậm rãi mở miệng.

"Được, em đi nấu cho anh."

Lục Thanh Nghiên đứng dậy, đi về phía phòng bếp.

Đợi cô rời đi, cuối cùng ông ấy không nhịn được ho khan, gương mặt già nua gần như không có huyết sắc.

Còn có thể gặp lại cô, ông ấy nên cảm thấy may mắn.

Cúi đầu nhìn viên đá thời không tràn ngập vết nứt trong lòng bàn tay, Chu Cảnh Diên cười chua xót.

Có lẽ đây là lần cuối cùng, có thể gặp mặt cô một lần trước khi chết, ông ấy đã thỏa mãn rồi.

Khi còn trẻ, ông ấy vô tình biết được tác dụng của đá thời không, từng lợi dụng đá thời không xuyên qua vô số lần, vọng tưởng gặp lại cô.

Sau này mới biết được, đó chỉ là hi vọng xa vời mà thôi.

Không nghĩ tới trước khi chết, còn có thể gặp mặt cô, hơn nữa cô còn đi vào thời không này.

Có lẽ, chuyện này có liên quan tới chấp niệm của ông ấy!

Cố nén khó chịu, Chu Cảnh Diên gian nan đứng dậy, trào phúng mình hiện giờ vô dụng.

Ông ấy đã quá già, già đến mức không thể đi nổi, già đến mức sống không được bao lâu.

Ở trước mặt cô, ông ấy cố ý thẳng lưng, chỉ sợ cô ghét bỏ mình. Ở chỗ không có cô, cuối cùng ông ấy không chịu đựng nổi.

Chậm rãi đi tới phòng bếp, Chu Cảnh Diên đứng dưới mái hiên, cơ thể dựa vào vách tường.

Dưới ánh đèn tối tăm, cô đứng trước bệ bếp, dáng người yểu điệu, sườn mặt tỉnh xảo kiểu diễm.

Ông ấy không nhịn được nhếch miệng, đôi mắt mê ly hoảng hốt.

Tình cảnh này, dường như ông ấy mơ thấy rất nhiều lần, sau khi tỉnh mộng luôn cảm thấy lại là công dã tràng.

"Sao anh lại đứng ở đây?"

Bưng bát, lúc này Lục Thanh Nghiên mới thấy Chu Cảnh Diên không biết đứng dưới mái hiên bao lâu.

"Anh ra ngoài cho thoáng."

Ông ấy xoay người đi vào trong phòng, bước chân tập tễnh.

Cô đứng yên tại chỗ, nhìn thân hình già nua của ông ấy, nhìn ra được ông ấy đang che giấu kiên cường và cô đơn.

Rõ ràng là Chu Cảnh Diên 60 năm sau giàu có như vậy, vì sao luôn cho cô cảm giác cô đơn?

"Ấn đi"

Đặt cháo trắng trước mặt ông ấy, Lục Thanh Nghiên lại lấy thêm ít rau ăn kèm.

Chu Cảnh Diên cúi đầu nhìn bát cháo trắng trước mặt, cầm lấy thìa không màng còn nóng, ăn hết từng miếng cháo trắng.

"Ăn rất ngon."

Ông ấy ngẩng đầu, đôi mắt già nua thâm thúy có chút hoài niệm.

"Có phải anh đã lâu không ăn cơm tử tế hay không?"

Nghĩ lại cảnh tượng trong mơ, Lục Thanh Nghiên nhỏ giọng hỏi ông ấy.

"Chẳng qua là gần đây ăn uống không ngon miệng mà thôi."

"Ăn uống không ngon miệng cũng không thể không ăn cơm, như vậy không tốt đối với cơ thể anh."

Lục Thanh Nghiên hoàn toàn không coi Chu Cảnh Diên trước mặt là ông cụ 80 tuổi, bắt đầu dạy bảo ông ấy.

"Anh biết, trở về anh sẽ ăn cơm hẳn hoi, sẽ không để em lo lắng."

Chu Cảnh Diên ăn hết cháo trắng xong, thì cầm lấy bát: "Còn nữa "Có, anh đợi một lát."

Lục Thanh Nghiên đứng dậy đi ra ngoài phòng bếp, lại múc thêm bát cháo trắng nữa.

Lần này Chu Cảnh Diên ăn rất chậm, như đang quý trọng khoảng thời gian cuối cùng này.

Bên ngoài dần hửng đông, không muốn rời đi ông ấy vẫn phải đi.

Đặt thìa trong tay xuống, Chu Cảnh Diên thong thả đứng dậy: "Trời đã sáng, anh phải đi."

Lục Thanh Nghiên không nói chuyện, tiễn ông ấy tới cửa.

"Đứng ở đây thôi, đừng đi ra ngoài."

Chu Cảnh Diên đứng trên sườn núi, nhìn Lục Thanh Nghiên trong sân nhỏ giọng cầu xin.

Cô đặt chân bước ra xuống: "Vậy em không tiễn anh nữa."

"Ừm, anh có thể đi một mình."

Ông ấy lại nhìn cô thật kỹ lần nữa, lộ ra tươi cười già nua, muốn ghi nhớ dáng vẻ của cô ở chỗ sâu nhất trong đầu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...