🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 307: Đợi Anh Trở Lại

"Anh Diên."

Thẩm Lâm đạp xe đạp đi tới bên này, Thẩm Nguyệt ngồi ở ghế sau xe anh ta.

"Có thể đi rồi."

Thẩm Lâm thở hổn hển, đưa túi trong tay cho Chu Cảnh Diên: "Anh Diên, đây là đồ mẹ em làm, anh mang đi đi."

Chu Cảnh Diên nhìn về phía Thẩm Lâm, giơ tay nhận lấy đồ anh ta đưa.

"Anh Cảnh Diên, thuận buồm xuôi gió."

Thẩm Nguyệt lộ ra tươi cười, nhỏ giọng chúc phúc Chu Cảnh Diên.

Chu Cảnh Diên gật đầu, xách theo túi hành lý: "Tôi không ở nhà, làm phiền hai người chăm sóc cô ấy nhiều hơn."

"Anh yên tâm, cứ giao cho em."

Thẩm Lâm vỗ ngực, hứa hẹn với anh.

"Anh Cảnh Diên, anh yên tâm đi."

Thẩm Nguyệt giống với Thẩm Lâm, dùng sức gật đầu.

Lục Thanh Nghiên đứng bên cạnh không nói chuyện, quay đầu đi, không cho người ta nhìn ra được cô không nỡ.

Bốn người đi tới cửa thôn, dọc đường đi gặp không ít thôn dân.

"Cảnh Diên sắp đi đâu thế?"

Một thím dừng bước tò mò hỏi.

"Anh ấy đi làm ạ."

Nơi Chu Cảnh Diên sắp tới không thể bị người ngoài biết, Lục Thanh Nghiên tìm bừa một cái cớ.

"Tìm được công việc trong thành phố ư?"

Thím này lộ ra tươi cười kinh ngạc vui mừng, miệng không ngừng chúc phúc hai người.

"Đúng vậy ạ."

Lục Thanh Nghiên cười, tạm biệt với thím này.

Dưới cây đại thụ ở cửa thôn, Chu Cảnh Diên ngăn cản Lục Thanh Nghiên tiễn mình.

"Chăm sóc bản thân thật tốt, anh không ở nhà phải ăn cơm đúng giờ, đừng xuống ruộng làm việc " Chu Cảnh Diên dặn dò, Lục Thanh Nghiên ở bên cạnh vừa nghe vừa gật đầu.

Thẩm Lâm và Thẩm Nguyệt cách hai người rất xa, sợ quấy rầy tới bọn họ.

"Em biết rồi, anh cũng thế, nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt."

Lục Thanh Nghiên ngẩng đầu nhìn về phía anh, nhẹ giọng mở miệng: "Chu Cảnh Diên, em ở nhà đợi anh."

Đôi mắt của Chu Cảnh Diên hơi tối tăm, không kìm nén được tình cảm ngẩng đầu thản nhiên nhìn về phía Thẩm Lâm.

Sau lưng Thẩm Lâm bất chợt lạnh lẽo, kéo Thẩm Nguyệt thức thời tránh đi.

Đợi hai người rời đi, cuối cùng anh không khống chế được bản thân, ôm lấy Lục Thanh Nghiên cúi người hôn cô.

Nụ hôn của anh rất sâu, như muốn nói ra hết tất cả tình cảm.

Lục Thanh Nghiên thừa nhận, mãi đến khi hơi thở dồn dập hai người mới tách ra.

"Đợi anh trở lại."

Nhìn cô một lúc rất lâu, lúc này Chu Cảnh Diên mới khàn giọng nói.

"Được"

Chóp mũi của Lục Thanh Nghiên hơi chua xót, dùng sức gật đầu, không nói chuyện nữa.

"Chị dâu, chị trở về đi, em tiễn anh Diên rời đi."

Thẩm Lâm đẩy xe đạp đi tới, nói với Lục Thanh Nghiên.

Chu Cảnh Diên ngồi ở ghế sau, quay đầu nhìn về phía cô.

Cuối cùng nước mắt không nhịn được chảy ra, Lục Thanh Nghiên muốn đuổi theo, liều mạng đè nén xuống mới đứng yên tại chỗ.

"Chu Cảnh Diên, nhất định phải bình an trở về."

Vẫy tay với bóng dáng đi xa, giọng nói của Lục Thanh Nghiên nghẹn ngào.

Hai tay của Chu Cảnh Diên nắm chặt, gân xanh nhô lên, ném túi hành lý trong tay chạy về phía Lục Thanh Nghiên.

Thẩm Lâm haizz một tiếng, đứng tại chỗ.

Thấy bóng dáng cao lớn chạy về phía mình, Lục Thanh Nghiên giống như không khống chế được, cũng chạy về phía anh. tiếng, cứ im lặng như thế.

"Đi đi, lại không đến có khả năng người ta không đợi anh."

Lúc này Lục Thanh Nghiên chủ động buông ra, nâng gương mặt chứa nước mắt cười vỗ cánh tay anh.

"Đừng khóc!"

Chu Cảnh Diên vươn tay lau nước mắt ở khóe mắt Lục Thanh Nghiên, khàn giọng nói.

"Em không khóc, đi đi, đừng quay đầu lại."

Cô sợ, sợ sẽ nhìn thấy anh quay đầu lại, hối hận anh rời đi.

Chu Cảnh Diên đứng tại chỗ, rất lâu sau mới xoay người rời đi.

Trong bước chân trầm ổn của anh lộ ra không nỡ, Lục Thanh Nghiên đứng tại chỗ nhìn anh rời đi.

Lần này anh không quay đầu lại, chân chính rời đi.

Xe đạp càng đi càng xa, mãi đến khi cô không nhìn thấy.

"Thanh Nghiên, nếu luyến tiếc, vì sao cô lại để anh Diên rời đi?"

Thẩm Nguyệt tiến lên trước, có chút khó hiểu.

"Bởi vì anh ấy thuộc về vùng trời càng rộng lớn hơn."

Đương nhiên là Lục Thanh Nghiên hi vọng Chu Cảnh Diên vẫn luôn ở bên cạnh mình, nhưng cô càng hi vọng anh có thể tìm được việc mà mình muốn làm.

Cô không thể ích kỷ giữ anh ở lại bên cạnh mình.

Thẩm Nguyệt gật đầu tán thành, Chu Cảnh Diên lợi hại cỡ nào Thẩm Nguyệt cũng là một trong những người biết rõ.

Anh có thể dẫn dắt Thẩm Lâm làm nhiều chuyện như vậy, dựa vào mấy chuyện này có thể nhìn ra được năng lực của anh.

"Đi thôi, đi trở về."

Lục Thanh Nghiên không nghĩ nhiều nữa, nỗ lực ổn định tâm trạng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...