🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 160: Người doạ người (2)

Đây là lệ quỷ biểu diễn giai điệu hộp nhạc kia sao?
Trông không giống lắm.
Tô Viễn khế nhíu mày, bởi vì hắn cảm thấy đối phương càng
giống người.
Muốn thăm dò ra đối phương có phải là lệ quý hay không, chuyện
này rất đơn giản.
"Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"
Hệ thống không có bất kỳ phản ứng nào, đó là người sống.
Nhưng sao người sống lại xuất hiện ở đây?
Hắn đơn giản trực tiếp đẩy cửa ra, đi vào.
Cửa lớn vốn chỉ mở ra một khe cửa hoàn toàn mở rộng, Tô Viễn
đi vào, mà giờ phút này tốc độ thiêu đốt của nến quỷ vẫn bình
thường, điều này đủ để chứng minh người đàn dương câm này
cũng không phải lệ quỷ.
Hắn vẫn như trước ở trong quỷ vực, hắn như quỷ lặng yên không
một tiếng động tiến vào phòng.
Có lẽ là thanh âm mở cửa này nhắc nhở, hoặc là người đàn
dương cầm kia cũng nhận ra có thứ gì đó mở cửa tiến vào phòng,
giờ phút này dáng người vốn thẳng tắp hơi cứng đờ, tiếng đàn
dương câm đàn tấu ra xuất hiện đình trệ ngắn ngủi. Trên đường
tới gân Tô Viễn không bị bất kỳ quấy nhiễu gì, tốc độ thiêu đốt
của nến quỷ cũng rất bình thường, cũng có lệ quỷ tập kích.
Thậm chí sau khi tới gần phía sau người đàn ông này, hắn còn
ngửi thấy một mùi hương lạ lãm.
Ngược lại sau khi tới gân, thấy rõ người nọ, Tô Viễn hơi giật
mình.
'Vậy mà là người nước ngoài?”
Đúng vậy, đó là một người cao lớn, tóc vàng mắt xanh, sống mũi
cao thẳng, hốc mắt sâu, là một người da trắng, khi thấy chính
diện của hắn, Tô Viễn mới lộ ra vài phần kinh dị.
Hơn nữa đối phương còn là một người sống.
Nhìn qua cũng rất bình thường, ngũ quan cũng rất anh tuấn,
không nhìn ra tuổi tác, nhưng hẳn là tuổi không lớn, ngoại trừ sắc
mặt lại không dễ nhìn ra, những thứ khác đều rất bình thường.
Nhìn ra, anh ta rất khẩn trương, vô cùng khẩn trương.
Là một tình huống rất sợ hãi tiết lộ sự căng thẳng
Không biết anh ta đang sợ cái gì, cả người đều run rẩy, nhưng lại
cố nén loại sợ hãi kh*ng b* này, vẫn kiên trì đàn dương câm phía
trước, như có lý do gì đó cần thiết thúc đẩy anh ta làm như vậy.
Tô Viễn đứng ở một bên kỳ quái nhìn chằm chằm, quỷ nhãn quét
qua quét lại, đông thời trong đầu xuất hiện một đống nghi vấn.
"Tại sao có một người sống bình thường ở đây?" Hơn nữa còn là
người nước ngoài, chẳng lẽ là đến thành phố Trung Sơn du lịch?
Bên ngoài lối đi có một con quỷ lảng vảng, nhưng làm sao anh ta
tránh được quy luật giết người của thi thể nam nhân cao lớn kia?”
Phải biết rằng, một khi bị giãm trúng dấu chân, sẽ nghênh đón
thanh đao kh*ng b* kia tập kích.
Tô Viễn vẫn ở trong quỷ vực, quỷ hỏa chiếu lên người hắn tạo ra
cảm giác quỷ dị, mặc dù hắn đứng ở bên người ngoại quốc này
nhìn anh ta đàn dương cầm, thế nhưng đối phương lại không
phát hiện.
Nhưng từ sắc mặt của người này có thể thấy, anh ta biết hắn vào
cửa.
Chỉ là người này có lẽ sẽ cho rằng người tiến vào không phải là
người, hơn phân nửa cảm thấy vừa rồi sau khi mở cửa có một
con quỷ tiến vào trong phòng, cho nên mới cảm thấy sợ hãi, dẫn
đến chơi đàn dương cầm sai lầm.
Nghĩ như vậy cũng không sai, từ ý nào đó mà nói, Tô Viễn cũng
không khác biệt với lệ quỷ lắm.
Nhưng đối với Tô Viễn, phát hiện người nước ngoài này là người
sống, so với phát hiện hắn là quỷ còn làm cho người ta cảm thấy
không thể tưởng tượng nổi.
Nơi này xuất hiện lệ quỷ cũng không đáng ngạc nhiên, nhưng
người sống xuất hiện thì khác.
Chờ đã, có vẻ như có chuyện như này!
Trong nguyên tác, lúc Dương Gian đến mưu đoạt thanh đao, cũng
từng phát hiện có người sống, mà khi đó khách sạn Caesar đã bị
phong tỏa bởi vì sự kiện linh dị bộc phát, không thể có người
sống tiến vào mới đúng!
Như vậy có lẽ khi đó Dương Gian suy đoán chính xác, không chỉ
có một cửa tiến vào mảnh đất linh dị trong khách sạn Caesar.
Những nơi khác có lẽ vẫn còn có lối vào mới đúng! Về phần một
lối vào khác ở nơi nào, khẳng định không ở trong khách sạn
Caesar, mà là ở chỗ nào đó ở sâu trong lối đi này.
Lối vào kia hẳn là cũng kết nối với một chỗ, có thể là khách sạn,
cũng có thể là cái gì khác, mà tầng bốn khách sạn Caesar có lẽ có
một lối ra.
Chỉ có như vậy mới có thể giải thích, vì sao địa phương quỷ dị
như vậy lại có người sống xuất hiện.
"Xem ra người ngoại quốc này từ nơi nào đó trên thế giới tới nơi
này, vận khí anh ta tương đối tốt, tránh được quỷ tập kích, tiến
vào phòng này, một cái cửa khác hẳn là ở nước ngoài chứ?” Tô
Viễn đại khái suy đoán về người này.
Muốn biết hơn nữa e là phải hỏi một chút.
Nghĩ đến đây, Tô Viễn tiến lại gần, hủy bỏ quỷ vực, lộ ra thân
hình, dưới tác dụng của ngọn lửa màu xanh biếc của nến quỷ, cả
người hắn nhìn qua ngập tràn quỷ khí, nhất là quỷ nhãn, lúc này
càng thêm dọa người.
Chỉ nghe hắn âm trâm nói: "Anh đang chơi cái gì thế, thật khó
nghe.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...