🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 159: Người doạ người (1)

Tô Viễn không dám cam đoan mình nhất định có thể chống lại sự
tập kích của lệ quỷ không biết kia, nhưng hắn còn có nến quỷ,
nến quỷ đỏ.
Nến quỷ đã trải qua nhiều sự kiện kỳ lạ để xác minh, độ tin cậy
của nó là không thể nghi ngờ.
Tuy rằng vừa rồi lúc định trộm cắp đao trong tay nam thi tiêu hao
một cây, nhưng trong tay Tô Viễn cũng không phải chỉ có một
cây, hơn nữa quỷ chúc màu trắng trong tay hắn còn có càng
nhiều.
Đương nhiên, nơi này thắp nến bạch quỷ tương đương với thả
đèn lồng trong nhà vệ sinh.
Tìm chết!
Phàm là liên quan đến chuyện linh dị, cho tới bây giờ cũng không
có khả năng nói không có nguy hiểm, cho nên biết rõ nơi đó có
thể ẩn chứa nguy hiểm, Tô Viễn cũng tính toán đi xem xét.
Có nến quỷ trong tay, cho dù là lệ quỷ không biết kia có quy luật
giết người phải chết, hắn cũng có thể có thời gian thong dong né
tránh, dù sao vẫn chưa từng dùng năng lực khởi động lại.
Nghĩ tới đây, Tô Viễn lấy ra một cây nến quỷ hoàn chỉnh rồi thắp
sáng, ánh lửa màu xanh biếc thắp sáng bóng tối, phảng phất
cũng xua tan cái gì đó. Rõ ràng là ngọn lửa màu xanh biếc nhưng
quỷ dị đến mức làm cho người ta có một loại cảm giác an toàn.
Tô Viễn nhìn thoáng qua tốc độ thiêu đốt của nến quỷ, rất tốt!
Rất bình thường!
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, một cây nến quỷ hoàn chỉnh đủ
để kiên trì trong một thời gian dài.
"Để tôi coi thứ gì đang kêu."
Chợt Tô Viễn cất bước, không chút do dự thay đổi phương
hướng, đi vê phía thông đạo bên phải, nhưng trước khi đi trên
mặt đất ném xuống một viên đạn vàng, làm định vị, để tránh đến
lúc đó mất phương hướng. Chiêu này vẫn là học từ Dương Gian.
Bởi vì thân bị vây trong quỷ vực, tốc độ hành tẩu của hắn rất
nhanh, giống như quỷ mị nhoáng lên một cái.
Chẳng bao lâu.
Hắn dừng lại ở phía trước của một đèn cửa tối.
Đây cũng là một gian phòng, giống như những gian phòng khác,
không có bất kỳ sự khác biệt nào, duy nhất có sự khác biệt là
trong phòng này rõ ràng truyền ra tiếng đàn dương cầm, tựa hồ
có người ở bên trong đàn tấu.
"Đây là giai điệu của lời nguyền hộp nhạc?” Tuy rằng chưa từng
nghe qua, nhưng Tô Viễn đại khái đã có thể khẳng định, đây
chính là tiếng chuông nguyền rủa trong hộp nhạc.
Sự tò mò thúc đẩy hắn cố gắng nắm lấy tay nắm cửa để mở cửa.
Cửa phòng lần này lại không đóng gắt như lúc trước, rất dễ dàng
mở ra.
Cùng với tiếng ọp ẹp, ánh đèn trong phòng chiếu ra theo khe
cửa.
Tô Viễn tò mò thăm dò đi qua, thông qua khe hở, mắt quỷ quan
sát tình huống trong phòng, tựa như một con lệ quỷ chân chính
nằm sấp ở ngoài cửa nhìn trộm người trong phòng. Ánh sáng của
nến quỷ bị bao phủ trong quỷ vực, cũng không tản mát ra ngoài,
trong lòng Tô Viễn đã chuẩn bị tốt bị lệ quỷ tập kích, nhưng hắn
tin tưởng mình hẳn là có thể ngăn cản được, không đến mức bị
giết trong nháy mắt.
Bởi vì muốn tập kích hắn, lệ quỷ kia trước tiên phải xâm lấn quỷ
vực, sau đó tiêu hao xong nến quỷ, sau đó là tập kích quỷ ảnh,
cuối cùng còn phải phá vỡ phòng ngự của quỷ y, đối mặt với quỷ
huyết, cuối cùng mới là bản tôn của Tô Viễn.
Cho dù lệ quỷ kia thật sự làm được, hắn còn có khởi động lại.
Đây chính là chỗ dựa để Tô Viễn dám tiến vào nơi linh dị này, nếu
luận kỹ năng sinh tôn, ngoại trừ Diệp Chân chết thay, hắn cũng
không cho rằng còn có người có thể so sánh với mình.
Phong cách trang trí bên trong rất cũ, là một phong cách dân
quốc rất rõ ràng, nhưng bên trong rất sạch sẽ.
Lực chú ý của hắn cũng không phải ở trên những thứ này, ánh
mắt hắn nhìn về phía cây đàn dương cầm bày trong phòng khách.
Có một người đàn ông ngồi ở phía trước của cây đàn.
Người này đưa lưng vê phía này, chỉ có thể nhìn thấy một bóng
lưng, nhưng từ bóng lưng mà xem là một người mặc áo sơ mi
trắng, từ hình thể có thể thấy hẳn là một người đàn ông.
"Là con người? Hay quỷ?”
Trong đầu Tô Viễn toát ra nghi vấn này.
Kết hợp với hoàn cảnh quỷ dị nơi này, người bình thường làm sao
có thể xuất hiện ở nơi này, cho nên hắn cho rằng khả năng lệ quỷ
nhiều hơn một chút.
Chỉ là Tô Viễn cũng không cảm nhận được khí tức của quỷ ở trên
người đàn ông này, hơn nữa quỷ nhãn cũng không có phản ứng.
Ngón tay thon dài lướt trên phím đàn dương cầm cũng giống như
người sống bình thường, không có chút cảm giác tử khí nặng nề
nào.
Tuy rằng chưa từng nghe qua giai điệu chính xác của hộp nhạc
nhưng không thể không thừa nhận, người này trong âm nhạc tựa
hồ có được trình độ nhất định, tốc độ đánh đàn dương câm
không nhanh không chậm, vừa vặn, tiết tấu gõ đều đặn, nhìn qua
càng thêm dễ thấy.
Nếu đặt ở bên ngoài, đặt ở trong phòng biểu diễn, có lẽ có thể
nhận được sự cổ vũ và vỗ tay của khán giả, nhưng ở nơi linh dị
này, lại lộ ra một cảm giác quỷ dị nói không nên lời.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...