🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 150: Ấn quỷ nô (2)

Trong lúc nói chuyện, Thẩm Tây mặc xong quần áo, xoay người
nhìn về phía Tô Viễn ánh mắt dị thường sợ hãi: "Ngay từ đầu tôi
còn chưa coi trọng, nhưng trong khoảng thời gian gần đây, buổi
sáng khi tỉnh lại, tôi phát hiện trên mặt tôi luôn trang điểm lộn
xộn, hơn nữa trong phòng còn rất loạn. Tôi còn tưởng là có trộm
nên mở camera lên xem thì chỉ thấy có một mình tôi soi gương
vừa trang điểm vừa hát kịch vào buổi tối..."
Nghe đến đây, Tô Viễn híp mắt lại, từ trong lời nói của cô ta có
thể thấy, rất có thể là trong lúc ngủ bị lực lượng linh dị thao túng.
Nhưng nếu là lệ quỷ gây ra, xác suất lớn sẽ bị lệ quỷ g**t ch*t, dù
sao quy luật giết người của lệ quỷ đều ngắn gọn rõ ràng, chỉ cần
bạn phù hợp với quy luật giết người của nó, nó sẽ trực tiếp tập
kích bạn, làm sao có thể để bạn vừa trang điểm vừa hát hí khúc.
Chẳng lẽ là mộng du sao?
Nhưng nghe có vẻ không giống, người mộng du làm sao có thể
làm ra hành vi phức tạp như vậy, căn cứ theo cách nói của cô, Tô
Viễn càng cho rằng đây cô bị khống chế.
Vừa nói đến khống chế, hắn không khỏi nghĩ đến một thứ,
nghiêm túc mà nói nó cũng không có thực thể, chỉ là một ấn ký
mà thôi.
Ấn Quỷ Nô.
Đa phân lệ quỷ đều có năng lực giết người không khác biệt nhau
lắm, dưới tình huống không có điều kiện kích phát, nó sẽ ngẫu
nhiên tập kích người xung quanh, nếu có mục đích giết người rõ
ràng bình thường phải thỏa mãn hai điều kiện, một là điều kiện
kích hoạt cứng rắn, một là quy luật giết người.
Mà mỗi một lệ quỷ có quỷ vực đều có một năng lực, đó chính là
biến người chết thành quỷ nô.
Quỷ nô không có lý trí, ngoại trừ tướng mạo không khác gì lúc
còn sống, không giống với con quỷ khác, nó là một loại quỷ khác.
Hơn nữa quỷ nô sẽ phục tùng quỷ chủ vô điều kiện, giả sử có
người gặp phải sự kiện linh dị sau đó không chết, nhưng một khi
bị ấn quỷ nô, một khi chết sẽ bị khống chế.
Cho nên ấn quỷ nô kỳ thật chính là một dấu hiệu của lệ quỷ.
Nếu thứ trên lưng nữ nhân kia là ấn quỷ nô, vậy cô ta đã từng
gặp một lệ quỷ có thể sử dụng quỷ vực?
Làm sao cô ta sống sót được?
Điêu này ít nhiêu vẫn khiến Tô Viễn có chút hứng thú, như vậy có
lẽ có thể giải thích được vì sao lại làm ra hành vi như này trong
giấc ngủ, rất có thể là bị lệ quỷ ảnh hưởng. "Tôi đại khái đã biết
chuyện gì xảy ra rồi."
Tô Viễn chậm rãi mở miệng nói, trên mặt Thẩm Tây lập tức hiện
ra một tia vui mừng, bởi vì chuyện này, trong khoảng thời gian
gân đây lao lực khiến cô trở nên tiêu tụy, cô cũng sắp điên rồi,
cho nên mới đi ra giải sâu, xem có ích gì hay không.
"Nhưng cô đừng vui vẻ quá sớm.
Một lát sau, chờ cô vui mừng xong, Tô Viễn mới chậm rãi hắt một
chậu nước lạnh.
Cũng không phải không có biện pháp tiêu trừ ấn quỷ nô, đó chính
là tìm kiếm một ngự quỷ giả khác có thể sử dụng quỷ vực để
đánh ấn quỷ nô, dùng một ấn quỷ nô khác chống lại lệ quỷ kia, từ
đó giúp người ta thoát khỏi lệ quỷ đuổi giết.
Nhưng cách tiếp cận này không hoàn hảo, không khác gì uống
rượu để giải khát, có một nhược điểm lớn.
Điểm này có thể nhìn ra từ nguyên tác khi Dương Gian gieo ấn
quỷ nô lên người Vương San San, hơn nữa quỷ nô và quỷ chủ
đồng sinh cộng tử, ảnh hưởng lẫn nhau, một khi ngự quỷ giả chết
đi, như vậy quỷ nô sẽ tự động bị lệ quỷ trong thân thể ngự quỷ
giả tiếp nhận.
Với năng lực của hắn, đương nhiên có thể thỏa mãn điều kiện
gieo ấn quỷ nô cho người khác, chỉ là như vậy thì sinh tử của đối
phương hoàn toàn năm trong tay hắn.
"Mọi việc đều có cái giá của nó, muốn tôi giúp cô giải quyết
chuyện này cũng không phải không được, nhưng cô đã chuẩn bị
xong cái giá phải trả chưa?”
"Tôi...
Thẩm Tây mở miệng, nhưng lại không biết nên nói gì cho phải.
Lời này của hắn là có ý gì, chẳng lẽ là muốn tiền? Hay là muốn
gì...
Vừa nghĩ tới hành động vừa rôi, cả người cô lập tức hổ không
chịu nổi, không phải hắn đang nghĩ đến cái kia chứ... Tô Viễn
cũng không có thời gian suy nghĩ trong lòng cô gái này đang suy
nghĩ cái gì, hắn lấy điện thoại di động ra nói với Thẩm Tây: "Số
điện thoại di động của cô là gì?"
13.
Tô Viễn lần lượt nhập số điện thoại, một trận tiếng chuông vui tai
nhanh chóng vang lên, hắn trực tiếp cúp điện thoại.
Tô Viễn nói: "Gần đây tôi tương đối bận rộn, tạm thời không rảnh
để ý tới chuyện này của cô. Nếu hình xăm này của cô đã xuất
hiện một thời gian nên nhất thời cũng sẽ không gây ra nguy hiểm
gì, nếu không bây giờ cô cũng không thể đứng ở đây nói chuyện
với tôi. Một thời gian tôi lại đến tìm cô, nên cô cứ suy nghĩ kỹ một
chút đi.
"Tôi có cách trừ bỏ ấn ký, nhưng nguy hiểm cũng rất lớn, cô suy
nghĩ kỹ rồi lại tới tìm tôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...