🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 97: Bệnh viện tâm thần số 0 (Xong)

"Cậu đang làm gì vậy? Không muốn sống nữa à?!"

"Trời ơi!!"

Bên tai vang lên tiếng kêu kinh hãi của mọi người.

Tim đập như trống, Khương Chi lập tức lùi lại một bước để giữ khoảng cách, đồng thời ánh mắt quét qua, bọn họ lại ngừng chuyển động.

"Chuyện gì thế này?" Lý Hưng Dương trợn tròn mắt, không thể tin được: "Sao bọn họ lại không động đậy nữa rồi?"

"Sợ chết tôi rồi!" Mẫn Tuyết chạy đến ôm chầm lấy Khương Chi: "Tôi còn tưởng cậu sẽ bị bọn họ bắt được!"

Nghiêm Minh vỗ ngực: "May mà chỉ là một phen hoảng sợ."

Khuông Văn Lộ cau mày: "Làm sao cậu biết họ sẽ dừng lại?"

"Có một người phụ nữ đã nói cho tôi biết, còn đưa cho tôi một bức tranh, trên đó là trò chơi 123." Khương Chi nói: "Trước đây tôi vẫn không hiểu ý nghĩa của nó, cho đến khi nghe Lý Hưng Dương nói đến 'trò chơi', tôi mới chợt nhận ra."

Lý Hưng Dương chỉnh lại kính: "Ý cậu là, chỉ cần đối mặt trực diện với bọn họ, bọn họ sẽ không thể cử động, đúng không?"

"Đúng vậy." Khương Chi gật đầu: "Nhưng cách này cũng chỉ kéo dài được một lúc thôi, có vẻ bọn họ sắp "tỉnh" rồi."

Trong hành lang, khắp nơi vang lên tiếng hít mũi mạnh mẽ, giống như bầy chó săn đang đồng loạt đánh hơi tìm thức ăn.

"Cẩn thận!"

Cổ của một nữ y tá đột nhiên có thể cử động. Cô ta ngửi thấy mùi, há to miệng, chồm về phía Nghiêm Minh đứng trước mặt, ngoạm mạnh một cái.

Khương Chi nhanh tay lẹ mắt, kéo anh ta ra kịp lúc.

“Cắc cắc!”

Tất cả mọi người đều nghe thấy tiếng răng va chạm vào nhau.

"Trời ạ, chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa, mau đi thôi." Lý Hưng Dương tái mặt vì sợ hãi.

Lần này, Nghiêm Minh đi lùi lại, cố giữ bọn quái vật đứng im. Những người còn lại tìm đường, dẫn anh ta tiến về phía trước.

Mặt sàn càng ngày càng trơn, cả nhóm dìu nhau đi cuối cùng cũng đến cuối hành lang.

"Đến rồi!"

"“Đừng nói nhiều nữa, nhanh mở cửa đi, bọn chúng đã cử động được phần thân trên rồi!"

"Chết rồi!" Lý Hưng Dương hét lên một tiếng: "Cửa không mở được!"

"Tránh ra, để tôi thử!" Khuông Văn Lộ chen vào, dùng sức vặn tay nắm cửa: "Vô dụng, không mở được!"

"Á á á! Nhanh lên, bọn chúng chạy đến rồi!" Mẫn Tuyết lo lắng đến giậm chân.

Cả nhóm hoảng loạn, lo lắng đến bốc hỏa.

Tiếng bước chân ngày càng gần, Khương Chi nhắm mắt lại, cố gắng hết sức nhớ lại cảnh tượng nữ y tá một mắt mở cửa lúc đó.

Đúng rồi!

"Hai tiếng dài, hai tiếng ngắn!"

Khương Chi nhớ lại: "Mật mã là hai tiếng dài, hai tiếng ngắn!"

"Ý gì?"

Khương Chi không kịp giải thích, xông đến trước cửa, bắt chước động tác của nữ y tá một mắt, gõ bốn cái vào cửa, rồi vặn tay nắm cửa. Quả nhiên, cửa mở ra.

"Cửa mở rồi! Chúng ta mau vào thôi!"

"Đi đi đi!"

"Bọn chúng đến rồi, nhanh lên!"

Tốc độ di chuyển của đám người phía sau nhanh đến kinh ngạc. Khi Nghiêm Minh là người cuối cùng bước vào, bọn họ đã đến ngay trước cửa.

"Mọi người vào hết rồi, đóng cửa mau!"

Khi cả nhóm cùng nhau đóng cửa lại, họ rõ ràng cảm nhận được một sức ép mạnh mẽ từ bên ngoài. Bọn người kia dùng sức đẩy cánh cửa, nếu không nhờ họ đông người, Khương Chi nghi ngờ cánh cửa này sẽ không đóng được.

"Ầm" một tiếng, cánh cửa lớn cuối cùng cũng đóng lại.

Cả nhóm dựa vào tường, thở hổn hển.

"Cuối cùng cũng an toàn rồi, có thể tạm thở một chút." Lý Hưng Dương lau mồ hôi trên trán.

Nhất thời, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của mọi người và tiếng đập cửa bên ngoài.

"Ầm!"

Một tiếng động lớn vang lên.

Tim mọi người giật thót, nhìn nhau, vẻ hoảng loạn lại hiện lên trên mặt.

Lần này, âm thanh không phải từ bên ngoài truyền đến...

Cả nhóm cứng đờ cổ từ từ quay đầu lại, ngay lập tức hít một hơi khí lạnh.

Một cánh tay to lớn, béo múp từ bức tranh trên tường đối diện, bất ngờ vươn ra, đập mạnh xuống sàn nhà khiến cả căn phòng rung chuyển.

"Chạy!!!!"

Khương Chi hét lớn, lao nhanh về phía cửa phòng vẽ.

Những người khác theo sát phía sau, lần lượt chui qua cánh cửa.

Cơ thể của em trai viện trưởng quá to lớn, bị kẹt lại bên ngoài, không thể vào được. Hắn nằm bò ra sàn, nhìn vào bên trong.

Từ góc nhìn của Khương Chi, cô chỉ có thể nhìn thấy nửa khuôn mặt của người đàn ông bên trong. Một con mắt to lớn đáng sợ như đèn pha, quét qua quét lại khắp nơi. Khi hắn phát hiện vị trí của họ, liền đưa cánh tay to lù lù thò vào trong, tấn công chỗ họ đứng.

"Tránh ra mau!"

Khương Chi hoảng sợ, chỉ cảm thấy một cái bóng đen ập tới. Cô vội vàng nằm sấp xuống sàn. Một luồng gió lớn từ bàn tay to quét qua đầu cô.

Chỉ chậm một giây thôi là cô đã bị vả bay rồi!

May mà cô phản ứng nhanh.

Bên ngoài, em trai viện trưởng phát hiện không bắt được ai, ngay lập tức nổi giận, gầm lên một tiếng, bắt đầu húc vào tường.

"Đùng đùng đùng---!"

Cả căn phòng không ngừng rung chuyển, vết nứt từ cửa lan ra xung quanh với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Khương Chi vội nói: "Tường sắp nứt ra rồi, không chống đỡ được lâu nữa đâu. Chúng ta phải tìm ra bức chân dung của mình ngay lập tức!"

"Ở đây có ít nhất cả nghìn bức tranh, làm sao tìm được đây?!"

Cả nhóm lo lắng đi vòng quanh.

Trong phòng không có đèn, chỉ có thể dựa vào đèn pin, càng khó khăn hơn.

Hiện tại, trong tình huống này, càng không thể hoảng loạn. Khương Chi cố gắng kìm nén sự lo lắng trong lòng, cầm đèn pin đi đầu, lần lượt dò tìm phía sau.

Ánh sáng đèn pin chỉ có thể chiếu được một phần nhỏ diện tích. Khương Chi kinh hoàng phát hiện, ngay khoảnh khắc ánh sáng chiếu vào tường, mắt của tất cả những người trong tranh đồng loạt quay lại khóa chặt cô. Tròng mắt của họ dõi theo từng bước di chuyển của cô.

Khương Chi bị những ánh mắt này nhìn chằm chằm, trong lòng cảm thấy rợn người.

Khuông Văn Lộ thì thảm hơn. Mười mấy cặp mắt trong tranh đồng thời nhìn chằm chằm vào cô ta, khiến cô ta cảm thấy chóng mặt, buồn nôn. Cắn răng cố gắng phớt lờ những ánh mắt đó, nhưng chưa đầy một phút đã nôn ra.

"Ọe---"

Nghe thấy tiếng nôn, Mẫn Tuyết vội vàng đến đỡ Khuông Văn Lộ đang chao đảo: "Đừng cố nữa, cậu giúp tôi soi đèn, tôi tìm cho!"

“Bịch!”

Một tiếng động lớn, kèm theo tiếng "rào rào". Bức tường bị em trai viện trưởng húc thủng một lỗ, nhưng chỉ đủ cho nửa người hắn lọt qua.

Nghiêm Minh hét lớn: "Nhanh lên! Bức tường sắp bị hắn húc nát rồi!!"

Điều này khiến mọi người vốn đã lo lắng, lại càng hoảng loạn hơn.

"Bức tranh chân dung của tôi rốt cuộc ở đâu rồi?!" Lý Hưng Dương gào lên trong tuyệt vọng: "Không tìm thấy, hoàn toàn không tìm thấy!"

"Tìm thấy rồi!" Mẫn Tuyết giơ một khung tranh lên, vui mừng nói: "Tôi tìm được bức tranh của Khuông Văn Lộ rồi!"

"Sao cậu tìm thấy hay vậy?!" Nghiêm Minh ngạc nhiên, lao tới.

Khuông Văn Lộ mặt tái nhợt, yếu ớt nói: "Tìm được tranh rồi, tiếp theo phải làm gì để thoát khỏi đây?"

Khương Chi bên này cũng đang bận bịu, chỉ có thể nói: "Tôi cũng không rõ, mọi người cũng nghĩ cách đi, tôi phải tìm bức chân dung của mình trước đã."

Lòng bàn tay cầm đèn pin không ngừng đổ mồ hôi. Khương Chi vừa đi về phía trước, vừa nhanh chóng quét mắt qua những bức tranh trên tường. Tiếng đập cửa ngoài kia càng lúc càng lớn, mỗi lần va chạm, thần kinh cô lại run lên một cái.

Đôi mắt quét liên tục, đầu óc cũng không ngừng suy nghĩ, cố gắng tìm kiếm manh mối.

Bỗng nhiên, trong lòng cô chợt lóe lên một ý nghĩ.

Bức chân dung của Khuông Văn Lộ và những bức tranh trên tường này, có một điểm khác biệt dễ bị người ta bỏ qua!

Mắt không chuyển động!

Có nghĩa là trong năm bức tranh của họ, đôi mắt đều không chuyển động.

Khương Chi vui mừng, tìm được điểm then chốt, chuyện tiếp theo sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Cô bước nhanh về phía trước. Những bức chân dung trên tường lướt nhanh về phía sau. Bất cứ nơi nào cô đi qua, những cặp mắt trong tranh đều "lăn" theo cô.

Ai chuyển động, ai không chuyển động, một cái nhìn là rõ.

"Tìm thấy rồi!"

Nhưng không phải của cô.

Khương Chi: "Lý Hưng Dương, tôi tìm thấy của cậu rồi, mau qua lấy đi!"

"Cậu tìm được sao?!" Lý Hưng Dương vui mừng, chạy một mạch đến, ôm lấy bức tranh của mình.

Khương Chi không dừng lại, vừa chạy vừa nói cho anh ta phương pháp: "Được rồi, tôi đã chỉ cho cậu cách tìm rồi, cậu đi nói cho những người khác đi, mọi người cùng nhau tìm."

Chẳng bao lâu, bức tranh của những người còn lại lần lượt được tìm thấy.

Khương Chi là người cuối cùng lấy được bức chân dung của mình. Vừa mới chạm tay vào khung ảnh thì một tiếng “ầm” vang lên từ xa, cả mảng tường bị phá vỡ hoàn toàn.

Một bóng dáng khổng lồ xuất hiện trong tầm nhìn, nằm bò trên mặt đất, trườn về phía họ.

"Xong rồi, xong rồi, hắn đến rồi!!"

"Nhanh nghĩ cách đi!"

"Khó khăn lắm mới tìm được tranh, bây giờ mà chết thì không cam tâm chút nào!"

Đầu óc Khương Chi xoay chuyển nhanh chóng: "Xé tranh! Muốn rời khỏi đây phải xé tranh!"

Mọi người không thể tin được: "...Thật không? Lỡ sai thì sao?!"

"Để tôi trước." Khương Chi tháo khung tranh ra với tốc độ nhanh nhất, cuối cùng nói với mọi người: "Không còn thời gian để do dự nữa, mọi người nhanh lên."

Khoảnh khắc bức tranh bị xé rách, Khương Chi như thấy không gian trước mắt bị một lực vô hình xé làm đôi, cảnh tượng dần mờ đi...

Buổi tối, Khương Chi bị tiếng xào nấu đánh thức, mùi thức ăn thơm lừng thoang thoảng bay vào mũi. Cô mở mắt ra thì phát hiện mình đã ngủ gục trên bàn từ lúc nào không hay.

"Rau sắp xào xong rồi, rửa mặt rồi ra ăn cơm!"

Giọng mẹ cô vọng ra từ bếp.

"Dạ..." Khương Chi mơ màng đáp.

Cô xoa xoa cánh tay mỏi nhừ, định đi tắt máy tính.

Ủa?

Lạ thật, cô đã mở trang web truyện kinh dị này từ lúc nào vậy?

Chẳng lẽ khi ngủ, cô vô tình chạm vào chuột sao?

Khương Chi nghĩ một lát, tắt trang web, đứng dậy chuẩn bị rời khỏi phòng thì điện thoại trên bàn reo lên.

Là số lạ.

Khương Chi do dự một chút, rồi nghe máy: "Alo?"

"Chào cô Khương, tôi là nhân viên công ty bảo hiểm Hậu Cố Vô Ưu, mấy ngày trước có liên hệ với cô. Tôi muốn giới thiệu với cô một số gói bảo hiểm của chúng tôi..."

Công ty bảo hiểm? Mấy ngày trước có gọi cho cô sao?

Khương Chi nhớ lại, không có chút ấn tượng nào.

Nhắc đến chuyện này, Khương Chi nghĩ đến vụ tai nạn vừa xảy ra với mình cách đây không lâu. Lỡ cô đi trước bố mẹ... mua một gói bảo hiểm, có vẻ cũng được. Ít nhất cũng để lại một khoản tiền cho họ.

"Con còn loay hoay làm gì trong phòng vậy? Muốn mẹ phải đích thân đến tận nơi mời thì mới ra sao?!"

Mẹ lại giục cô ra ăn cơm.

"Thế này nhé, tôi sẽ liên hệ lại với anh sau." Khương Chi vội vàng nói xong rồi cúp máy, ánh mắt vô tình liếc xuống cổ tay, chợt khựng lại.

"Sao tự nhiên lại mọc ra năm nốt ruồi đỏ vậy nhỉ?" Khương Chi đưa tay sờ, không đau không ngứa gì cả...

Sau khi ngủ dậy, cảm thấy có rất nhiều thứ đã thay đổi?

"Con còn chưa ra à, mẹ ăn xong rồi này!"

"Con ra ngay đây!"

Hết.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
134
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
444
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
746
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa
Full
233
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa

Ngọn lửa tình yêu âm thầm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn hai người trẻ tuổi trong “Âm Thầm Cháy Bỏng” của Mộ Nghĩa. Chuyện tình giữa Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, tưởng chừng như hai thế giới cách biệt, lại chồng chéo nhau bởi những kỷ niệm không thể quên. Phó Lận […]
0.0 75 Chương
Ảnh bìa của Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa
Full
103
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa

Trong “Bến Cảng Trong Đêm,” câu chuyện của Nghê Tư Duẫn – một nữ minh tinh lừng lẫy tại Quảng Đông – Hồng Kông, mở ra với sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô sở hữu nhan sắc như thần tiên và hàng triệu người hâm mộ, nhưng lại có một điểm khiến người ta không […]
0.0 114 Chương
Ảnh bìa của Sau Khi Giải Nghệ, Ca Nhi Nổi Tiếng Nhờ Thêu Thùa
137
Đam Mỹ · Đang thịnh hành

Sau Khi Giải Nghệ, Ca Nhi Nổi Tiếng Nhờ Thêu Thùa

Trong bầu không khí của thế giới showbiz đầy thị phi, “Sau Khi Giải Nghệ, Ca Nhi Nổi Tiếng Nhờ Thêu Thùa” mở ra một hành trình đầy chông gai nhưng cũng không kém phần thú vị của Ngạn Sơ – một ca nhi tài hoa của thời cổ đại, bất ngờ xuyên không vào […]
0.0 157 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...