🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 46: Nữ Oa Tâm (Hết)

u thúc cũng hùa theo trêu: “Dù sao tính cách ngươi bây giờ cũng không tính là tốt lắm, thay đổi một chút cũng không sao.”

Tự Tự Như bị hắn chọc cười, từ trong mũi “ừm ừm” hai tiếng.

Cửa đá được đẩy ra, Tự Tự Như đi theo sau Li
u thúc thở dài, “Nó còn phải ở chung với đám yêu ma đó, cũng chẳng ai dỗ nó.”

Giọng điệu Tự Tự Như vẫn nhẹ nhàng như trước, trong khung cảnh này có vẻ hơi vô tình: “Ngươi đau lòng hả?”

Li
m ma khí kia để tỉnh lại, có lẽ sẽ biến thành thứ không phải người không phải ma, thậm chí có thể phải bị nhốt vào vực Trừ Ma để sống hết quãng đời còn lại.”

Tay Tự Tự Như đặt trên ngực Yến Thanh Hà, có thể cảm nhận được âm thanh lồng ngực y chấn động, hắn nheo mắt cười: “Có lẽ bởi vì ngươi và bọn chúng là đồng loại.” Tự Tự Như ngẩng đầu nhìn Yến Thanh Hà, “Cho nên hiện tại ngươi mới có thể tỉnh táo ngồi ở bên cạnh ta.”

Tự Tự Như nhướn người hôn nhẹ lên môi Yến Thanh Hà, cong mi mắt chân thành nói: “Cảm ơn ngươi.”

Yến Thanh Hà bình tĩnh nhìn hắn, sau đó rướn  người hôn sâu hơn.

Y càng hôn càng say sưa, cho đến khi đè Tự Tự Như xuống giường, tay Tự Tự Như giơ lên, tay Yến Thanh Hà lại trực tiếp luồn vào y phục hắn, y v**t v* từng tấc da thịt của Tự Tự Như, như muốn nhào nặn người này thành một đoàn nhét vào trong người mình.

Tự Tự Như không nói nên lời, mấy tiếng “Ê ê” đều bị Yến Thanh Hà nuốt vào bụng.

Cuối cùng chỉ có thể đưa tay xoa xoa sau gáy Yến Thanh Hà, hắn xoa dịu sau gáy y một lúc, sau đó nắm chặt gáy Yến Thanh Hà, hắn ghì chặt y, ổn định giọng nói: “Yến Thanh Hà, dừng lại.”

Tay Yến Thanh Hà dừng lại trên eo Tự Tự Như, y hơi ngẩng đầu, mặt mày ửng đỏ nhìn Tự Tự Như, y nhướng mày, chậm rãi hỏi: “Sao vậy?”

Tự Tự Như cảm thấy Yến Thanh Hà bây giờ có chút tà khí, hắn bất đắc dĩ thở ra một hơi, giọng điệu có chút oán giận: “Sư huynh, ngươi nhập ma rồi à?”

Yến Thanh Hà cúi đầu hôn lên cổ hắn, thản nhiên đáp: “Hình như là không có.”

Tự Tự Như thở dài: “Là do viên đá nhi
u thúc lắc đầu phủ nhận: “Sao có thể như vậy được?”

Tự Tự Như nhìn hắn chằm chằm.

Li
u thúc áp vào ngực Tự Tự Như.

Tự Tự Như hoa mắt chóng mặt, nhịn không được hỏi: “Vừa rồi ngươi vỗ vai ta một cái, rốt cuộc là chuyện gì? Khiến ta bây giờ đầu óc choáng váng, như đang say sóng.”

Li
u thúc đang cúi đầu nhìn mảnh vỡ Côn Luân Kính trong tay, không lên tiếng.

Tự Tự Như ngồi trên mặt đất ngẩng đầu cong cong khóe mắt: Vậy nên, có lẽ ta và Yến Thanh Hà từ rất rất lâu về trước, có thể là lúc ta còn là một hòn đá, đã từng gặp qua rồi.

Cũng không thiệt.

Tự Tự Như nghĩ.

Hai người sau một hồi im lặng ngắn ngủi đã thu dọn lại cảm xúc.

Li
u thúc vừa đi phía trước vừa lắc đầu, một lúc sau mới chậm rãi mở miệng: “Nếu ngươi ở chung với một thứ đồ vật mấy trăm năm, ngươi sẽ có cảm giác gì?”

Tự Tự Như nheo mắt suy tư một lát, quyết định trêu chọc thêm một chút: “Nếu ngày nào cũng nhìn chằm chằm một khuôn mặt, chắc chắn sẽ chán chết.”

Li
u thúc vẻ mặt nghi ngờ: “Đó là vấn đề gì vậy?”

Tự Tự Như chậm rãi hỏi rõ ràng: “Chính là hai người sớm tối bên nhau lâu như vậy, có nảy sinh tình cảm gì không?”

Hắn bổ sung: “Chính là nó dựa dẫm vào ngươi, lưu luyến ngươi, thậm chí là… yêu mến ngươi.”

“…” Li
u thúc xoay người ra hiệu Tự Tự Như tìm một chỗ thoải mái ngồi xuống trước.

Tự Tự Như lại đột ngột hỏi: “Hai người ở chung mấy trăm năm như vậy, có tình cảm gì không?”

Li
u thúc, cũng có thể cảm nhận được luồng khí lạnh ập vào mặt.

Hai người tiến vào vực Trừ Ma, cửa đá sau lưng đóng sầm lại.

Tâm trạng Tự Tự Như khá là thản nhiên, có lẽ là do đã chết nhiều lần, trên người hắn chẳng còn chút nào cảm giác căng thẳng khi đối mặt với cái chết có thể sắp đến.

Thậm chí hắn còn cao hứng ngâm nga một giai điệu nhỏ.

Chết chóc, dường như trải qua nhiều lần, liền trở nên bình thường.

Hắn đi theo sau Li
u thúc cũng nhíu mày.

Tự Tự Như nắm lấy tay Li
u thúc đưa tay vỗ nhẹ lên vai Tự Tự Như, Tự Tự Như nhíu mày, bên tai vang lên một số tiếng ù ù, nhưng trong tiếng ù ù đó lại đột nhiên như nghe thấy tiếng cửa đá bị mở ra, sắc mặt hắn biến đổi: “Ngươi có nghe thấy tiếng cửa lớn bị mở ra không?”

Li
u thúc lại ngẩng đầu trầm tư một lúc: “Ngàn năm nay chưa từng nghe nói đến chuyện như vậy xảy ra.”

Y lại hỏi Tự Tự Như: “Vậy rốt cuộc là cơ duyên gì?”

Tự Tự Như tặc lưỡi, trên mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ: “Làm sao ta biết? Ngươi thật sự coi ta là thần tiên rồi à?”

Li
u thúc nói, nếu ta dựa vào viênđá Nữ Oa nhi
u thúc: “Vậy ngươi có thích nó không?”

Li
u thúc kinh hô một tiếng, hắn không cách nào phản ứng, ý thức bắt đầu dần dần biến mất.

Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, hắn như nghe thấy giọng nói của Yến Thanh Hà.

Giống như xuyên qua lớp lớp thời gian mà hắn không biết, cũng chưa từng có trong ký ức, từ một nơi xa xôi truyền đến.

Tự Tự Như muốn nói, thậm chí muốn nhảy dựng lên mắng người.

Nhưng hắn đã hoàn toàn không nói nên lời.

Hắn nghe thấy giọng nói Yến Thanh Hà gần như méo mó, lẩm bẩm như đang tự nói.

Yến Thanh Hà nói: “Ngươi nói ta không biết yêu người là gì. Ta đã suy nghĩ rất lâu, cũng không biết việc bằng lòng chết vì ngươi có tính là yêu ngươi hay không.”

Giọng nói này quen thuộc đến mức dường như đã từng vang lên bên tai hắn từ rất lâu về trước.

Tự Tự Như hoàn toàn mất đi ý thức.

Trước khi Tự Tự Như mở mắt ra, điều đầu tiên cảm nhận được là chiếc chăn bông mềm mại dưới thân, sau đó là nhịp tim đang đập dữ dội trong lồng ngực mình.

Tự Tự Như đột nhiên mở mắt ra, trực tiếp ngồi dậy khỏi giường, đưa tay sờ lên ngực mình.

Trái tim hắn vẫn đang kiên cường và mạnh mẽ đập, điều này khiến hắn cảm thấy tất cả những gì trải qua trước đó như một giấc mơ hoang đường.

Trái tim hắn đang đập thình thịch.

Tự Tự Như mím môi, định xuống giường.

Nhưng ngay khoảnh khắc đứng dậy, hắn đột nhiên nhớ đến câu nói trước khi mình mất đi ý thức, sắc mặt hắn trắng bệch.

Hắn gọi: “Yến Thanh Hà!”

Không ai đáp lại.

Hắn bước xuống giường, trầm giọng gọi lại: “Yến Thanh Hà!”

Vẫn không ai đáp lại.

Tự Tự Như chân trần bước trên mặt đất, hắn đứng giữa phòng khẽ mím môi, trên mặt lộ vẻ bàng hoàng bất lực hiếm thấy, như thể đất trời rộng lớn, trên đời chỉ còn lại một mình hắn.

Hắn bàng hoàng chân trần đi ra ngoài, còn chưa đẩy cửa phòng ra, người bên ngoài đã mở cửa bước vào.

Người tới thấy hắn đi chân trần trên đất, liền đưa tay nắm lấy cổ tay hắn, thấp giọng hỏi: “Sao lại đi chân trần?”

Tự Tự Như nhìn người tới, hồi lâu sau mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn giơ hai tay ôm lấy Yến Thanh Hà, thấp giọng hỏi: “Đi đâu rồi?”

Yến Thanh Hà lại trực tiếp bế thốc hắn lên.

Cảm xúc Tự Tự Như lúc lên lúc xuống, còn chưa kịp định hình lại bị đối phương làm vậy, cho dù là hắn lúc này cũng không nhịn được “Ê ê” hai tiếng, khó hiểu hỏi: “Làm gì vậy?”

Yến Thanh Hà đặt hắn lên giường, bản thân ngồi xuống mép giường, nhắc nhở hắn: “Chân ngươi còn chưa đi giày.”

Tự Tự Như ngồi trên giường chớp chớp mắt, cảm thấy hơi khó hiểu: “Rồi sao? Ngươi định bế ta đi?”

Yến Thanh Hà nghiêng đầu nhìn hắn, vẻ mặt viết rõ bốn chữ “Có gì không thể”.

“…” Tự Tự Như khựng lại, “Vậy sau này ta không đi giày nữa, ngươi cứ thế bế ta đi khắp nơi là được.”

Tự Tự Như trên mặt mang theo vẻ bất đắc dĩ.

Yến Thanh Hà lại nở nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi đáp: “Cũng không phải là không thể.”

Tự Tự Như kinh ngạc: “Yến Thanh Hà, ngươi bị nhập hay sao?” Hắn vừa dứt lời, liền nheo mắt nhìn chằm chằm Yến Thanh Hà một lúc lâu.

Hắn đưa tay sờ ngực mình, sau đó mới hỏi chuyện chính: “Chuyện là sao?” Hắn hỏi.

“Sao?” Yến Thanh Hà nghiêng đầu nhìn hắn.

Tự Tự Như nói: “Viên đá Nữ Oa giả kia…”

Yến Thanh Hà nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng đặt lên ngực mình: “Ở chỗ ta.”

Hắn nói.

Tự Tự Như đưa tay muốn cởi y phục của y, sau khi cởi áo ra, nhìn thấy nơi lồng ngực vốn dĩ chẳng có gì của người này, xuất hiện một vết sẹo lớn bằng miệng bát.

Tự Tự Như hô hấp như nghẹn lại: “Có ý gì?” Giọng hắn khàn khàn.

Yến Thanh Hà kéo y phục trên ngực lại: “Ngươi muốn đá Nữ Oa giả làm tim, chi bằng lấy tim ta.”

Tự Tự Như nhíu mày: “Ngươi biết hết rồi sao?” Hắn vừa dứt lời, lại thấp giọng mắng: “Ngươi đúng là đồ điên.” Nói xong đưa tay muốn cởi áo Yến Thanh Hà vừa mới kéo lên, nhìn chằm chằm vết sẹo trên ngực y một lúc, cuối cùng thở dài, đưa tay ôm Yến Thanh Hà vào trong lòng.

“Mèo mù vớ được cá rán.”

Tự Tự Như bình luận.

Yến Thanh Hà ngoan ngoãn để Tự Tự Như ôm vào trong lòng, y gối đầu lên vai Tự Tự Như.

Một lúc sau lại há miệng cắn nhẹ lên vai Tự Tự Như, im lặng một lát mới lên tiếng: “Ta không biết ngươi nói như thế nào mới gọi là yêu.”

Tự Tự Như ôm lấy Yến Thanh Hà, nhỏ giọng nói: “Ta lừa ngươi đấy. Lúc đó ta đang chuẩn bị đi cứu thế giới, bất cứ lúc nào cũng có thể chết.”

Yến Thanh Hà khịt mũi cười.

Tự Tự Như nâng đầu Yến Thanh Hà lên, nhìn chăm chú vào mắt y: “Ngươi đương nhiên yêu ta.” Tự Tự Như mím môi, “Có lẽ đã yêu từ rất rất lâu về trước rồi.”

Yến Thanh Hà hơi rưng rưng nước mắt, nhìn chằm chằm vào mắt Tự Tự Như không chớp.

Tự Tự Như ôm lấy y, khẽ cười nói: “Để ta kể cho ngươi nghe rốt cuộc ngươi là cái gì.”

“Chính là từ rất rất lâu về trước, ta là một hòn đá, ngươi là một sinh vật hỗn độn rất nhỏ. Ngươi quá thích ta, nên bám dính lấy ta, vì ta mà lột bỏ lớp vỏ ngoài mang đầy ma khí của mình.” Tự Tự Như kể lại như đang kể chuyện cổ tích.

Yến Thanh Hà bật cười.

Tự Tự Như nói: “Sau đó ngươi vẫn luôn ở bên cạnh ta. Hai ta chỉ có nhau.”

“Rồi một ngày nọ, ta đột nhiên biến mất khỏi bên cạnh ngươi. Ngươi không tìm thấy ta, liền hóa thành hình dạng con người. Sau đó ngươi biến thành Yến Thanh Hà.”

Tự Tự Như vẫn nói như đang kể chuyện.

Yến Thanh Hà bật cười: “Sau đó thì sao?”

Tự Tự Như nói: “Sau đó ta lang thang bên ngoài một vòng, biến thành ta của hiện tại. Sau một thời gian rất dài thì gặp lại ngươi. Ngươi nói với ta ‘Lần đầu tiên gặp ngươi đã cảm thấy có chút quen mắt’.”

Yến Thanh Hà cười: “Sao ngươi biết lần đầu tiên gặp ngươi ta đã thấy quen mắt?”

Tự Tự Như cũng cười: “Lần đầu tiên gặp ta, ta mới năm sáu tuổi, mà ngươi đã cảm thấy quen mắt. Điều này chứng minh, chúng ta đã rất quen thuộc từ rất rất lâu về trước rồi.”

“Cho nên chúng ta vừa gặp đã như quen biết từ lâu, gặp lại càng thêm say đắm.” Tự Tự Như tổng kết, “Nên ở bên nhau trọn đời.”

“Được.”

Yến Thanh Hà đáp.

Tự Tự Như cười híp mắt bày tỏ với Yến Thanh Hà xong, đưa tay sờ sờ ngực Yến Thanh Hà: “Mèo mù vớ được cá rán.” Hắn nói, “Theo như lời Li
u thúc ngơ ngác ngồi xuống bên cạnh, im lặng một lúc lâu, y nhẹ nhàng gật đầu: “Ba trăm năm rồi. Nó chưa bao giờ rời xa ta lâu như vậy.”

Tự Tự Như dừng một chút, hắn nói: “Ngươi và một thứ đồ vật nương tựa lẫn nhau mấy trăm năm, thích nó chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?” Hắn vừa nói vừa mím môi, lại nói: “Ngươi đối với nó vừa gặp đã như quen biết từ lâu, gặp lại càng thêm say đắm, kỳ thực là chuyện rất đỗi bình thường, đúng không?”

Giọng Tự Tự Như rất nhỏ, gần như đang tự nói với chính mình.

——Bởi vì các ngươi vốn dĩ đã quen biết nhau từ rất rất lâu rồi.

Li
u thúc ơi.”

Li
u thúc mặt không đổi sắc nói: “Đừng gấp, ta vừa nhớ ra được một số câu chú ngữ, sẽ không đau lắm đâu.”

Lòng bàn tay Li
u thúc nói: “Ta thì có thể gặp được rất nhiều bằng hữu tiên gia.” Hắn dừng một chút rồi nói, “Nhưng nó quả thật mấy trăm năm nay cơ bản chỉ nhìn thấy mỗi khuôn mặt của ta. Tính tình nó không tốt lắm, suốt ngày đòi đi chơi chỗ này chỗ kia. Nhưng nó không thể đi đâu được, chỉ có thể ở một chỗ. Thỉnh thoảng ta ra ngoài thả lỏng mang nó theo bên người, mỗi lần muốn quay về nó đều khóc lóc, lăn lộn ăn vạ muốn ở lại thêm một lúc.”

Tự Tự Như bật cười, bình luận: “Nghe cũng khá đáng yêu.”

Li
u thúc nói: “Vốn là muốn cho ngươi ngất đi, nhưng không ngờ nó lại có tác dụng chậm như vậy.”

Tự Tự Như thật muốn gào lên một tiếng “Ngươi có đáng tin cậy không hả”, nhưng lại choáng váng buồn nôn đến mức muốn ói, không nói nên lời.

Mà lúc này lồng ngực bị lòng bàn tay Li
u thúc thở dài: “Nói cái gì vậy, đâu có khoa trương như vậy!”

Tự Tự Như nhún vai: “Dù sao ta cũng ngủ rồi, đối với ta mà nói có gì khác biệt sao?”

Li
u thúc nghe vậy ngẩn người một lúc, do dự nói: “Sao có thể như vậy được?”

Tự Tự Như ngẩng đầu nhìn Li
u thúc liền đứt quãng, lặp lại: “Đúng vậy, nó ở một mình trong vực Trừ Ma gần trăm năm.”

Li
u thúc nói: “Thực ra nó rất nhát gan. Đặt nó ở một nơi tối om, một lúc sau quay lại tìm, nó nhất định sẽ oa oa khóc lớn ngay khi nhìn thấy ta.”

Tự Tự Như nói: “Vậy nó ở một mình trong vực Trừ Ma gần trăm năm sao?”

Lời vừa dứt, giọng nói Li
m ma khí kia?” Hắn bất đắc dĩ, “Hiện tại ngươi cảm thấy thế nào?”

Yến Thanh Hà khẽ cười: “Cảm thấy cũng không tệ.”

Tự Tự Như nâng đầu y lên, nhìn chằm chằm y, nhìn một lúc lâu mới bật cười: “Một trải nghiệm hoàn toàn mới sao?”

Yến Thanh Hà cũng nhìn hắn: “Trước kia hình như cũng từng nghĩ đến việc làm như vậy, nhưng nhìn thấy ngươi liền cảm thấy không nên, phải dừng lại đúng lúc.”

Tự Tự Như như bị chọc trúng điểm cười nào đó, nghe vậy liền “ha ha ha” cười to.

Yến Thanh Hà bất đắc dĩ vỗ nhẹ lên lưng hắn.

Yến Thanh Hà chậm rãi nói: “Nói như vậy cũng xem như là một trải nghiệm hoàn toàn mới.”

Ngực Tự Tự Như rung lên vì cười.

Yến Thanh Hà nói: “Lúc trước ngươi nói với ta ngươi rời khỏi Thiên Cực Môn sẽ không trở về, ta không dám ngăn cản.”

Tự Tự Như nhướn mày.

Yến Thanh Hà khẽ cười, y nhướn người mổ nhẹ lên môi Tự Tự Như: “Nếu về sau còn nói như vậy…” Y nói, “Chắc chắn sẽ không để ngươi đi.”

Tự Tự Như cười: “Hung dữ quá.”

Yến Thanh Hà suy nghĩ một chút rồi nói: “Cũng không phải là không cho đi.”

Y nói: “Ban đêm sẽ len lén buộc cho ngươi một sợi dây Linh Lung mang theo hơi thở của ta, để tiện cho ta biết ngươi ở đâu. Sau này sẽ luôn đi tìm ngươi.”

Tự Tự Như cong mắt, trêu chọc: “Nói hết cho ta biết rồi.”

Yến Thanh Hà khẽ đáp một tiếng, sau đó nói: “Ừ, nói hết cho ngươi biết.” Nói cho ngươi biết ưu điểm của ta, nói cho ngươi biết vui buồn giận hờn của ta, nói cho ngươi biết bí mật của ta.

u thúc phủi phủi quần áo đứng dậy, tay xách bọc đồ của Tự Tự Như, tò mò hỏi: “Mang theo cái này làm gì?”

Tự Tự Như đứng tại chỗ duỗi người một lúc, thuận miệng đáp: “Dỗ Yến Thanh Hà đấy, nhỡ đâu ta thật sự chết rồi y lại tuẫn tình theo ta thì sao.”

Li
u thúc, bát quái hỏi: “Ngươi và Kính Linh kia ở chung mấy trăm năm, cảm giác thế nào?”

Li
u thúc vừa dùng tay đẩy tảng đá nặng ngàn cân ở cửa vực Trừ Ma, vừa nói: “Ta cần phải nói rõ trước.”

Tự Tự Như buông thõng hai tay theo sau hắn, không có chút nào muốn giúp đỡ, gật đầu “Ừm ừm”.

Li
u thúc nhíu mày nhìn Tự Tự Như, trên mặt mang theo vẻ mặt như đang suy nghĩ xem nên hạ dao từ đâu mới tốt: “Có thể sẽ hơi đau.” Hắn nói.

Tự Tự Như giả vờ kinh ngạc: “Không phải là cho ta ngủ trực tiếp sao, tại sao lại đau?”

Li
u thúc khẽ cười: “Không có ai trò chuyện, cũng chẳng có ai bảo nó im miệng khi nó làm ồn.” Li
u thúc đặt bọc đồ xuống đất, cũng không truy cứu Yến Thanh Hà rốt cuộc là thứ gì nữa, đi đến bên cạnh Tự Tự Như nói: “Lát nữa sau khi ta đi vào, sẽ nghĩ cách cho ngươi ngủ trước, sau đó…” Hắn ấp úng dừng một chút.

Tự Tự Như bình tĩnh bổ sung: “Mổ bụng moi tim ta ra.”

Li
u thúc như thể chưa từng rời đi, ngồi vắt chân ở cổng vực Trừ Ma đợi hắn.

Thấy hắn đến liền khẽ mỉm cười.

Tự Tự Như ném bọc đồ sau lưng cho Li
u thúc bao phủ lại nóng như lửa đốt, hắn thậm chí có thể cảm nhận được hơi nóng đó đang chậm rãi tách ra khỏi cơ thể mình.

Giống như bị người ta từng chút từng chút rút đi nhiệt độ cơ thể.

“Không đau lắm.”

Tự Tự Như trong lúc choáng váng vẫn còn rảnh rỗi phun ra một câu, “Nếu ngươi có thể không cần mổ bụng moi tim, cứ trực tiếp lấy ra như vậy, hà cớ gì phải để ta bây giờ buồn nôn muốn ói?”

Lúc này Li
u thúc cũng toát mồ hôi hột, đang dồn toàn bộ tinh thần để lấy trái tim đang đập trong lồng ngực Tự Tự Như ra, thật sự không rảnh trả lời.

Tự Tự Như ban đầu cảm thấy đầu óc choáng váng, buồn nôn muốn ói.

Sau đó liền cảm thấy từ lòng bàn chân mình lạnh dần lên từng chút một, cảm giác choáng váng của hắn thậm chí còn giảm bớt một chút, lại run rẩy như đang ở trong hầm băng.

Sau khi hai chân lạnh buốt, toàn bộ nửa người dưới như mất đi tri giác, Tự Tự Như cố gắng cử động ngón tay, lẩm bẩm: “Vẫn chưa xong sao? Cảm giác trơ mắt nhìn mình chết không tốt lắm đâu.”

Li
u thúc nói: “Viên đá Nữ Oa giả này, bởi vì luôn được đặt trong Côn Luân Kính, tuy hấp thụ được chút linh khí của đá Nữ Oa thật, nhưng cũng hấp thụ ma khí trong thời gian dài hơn.”

Tự Tự Như nheo mắt, cố ý cao giọng nói: “Không phải chứ? Ngươi đang đùa ta à? Không tỉnh lại thì thôi, lỡ như thật sự tỉnh lại, nói không chừng sẽ biến thành thứ không phải người không phải quỷ.”

Hắn tặc lưỡi, cố ý bước chân nặng nề hơn một chút: “Thôi vậy, không moi tim nữa, cùng nhau xuống địa ngục đi.”

Li
u thúc do dự một lúc, hồi lâu sau mới nói: “Ngươi không có đá Nữ Oa để chống lại ma khí nhi
u thúc, nghiêm túc nói: “Ngươi phải nhanh lên. Nếu ta không tỉnh lại, ngươi trực tiếp ném ta vào trong Cực Trụ đi. Nói với Yến Thanh Hà là chưa từng gặp ta.”

Hắn vừa nói đột nhiên cảm thấy hơi choáng váng, Li

Lúc Tự Tự Như đeo bọc đồ đến cổng vực Trừ Ma, trời còn chưa sáng hẳn.

Trên nền trời còn le lói một hai ngôi sao lấp lánh ánh sáng yếu ớt.

Li
u thúc cau mày, hiển nhiên rất không muốn bị coi là cùng một loại với đám yêu ma đó.

Tự Tự Như nói: “Yến Thanh Hà không phải người cũng không phải yêu ma, vậy có nghĩa là y có thể là người, cũng có thể là yêu.”

Hắn suy nghĩ một chút rồi nói: “Ta có chút nghi ngờ, giống như những gì được vẽ trong bức bích họa, y bởi vì một số cơ duyên nào đó, cũng lột bỏ lớp da bên ngoài, biến thành người giống như các ngươi.”

Li
u thúc cắn răng, từ kẽ răng đáp lại một câu: “Ngươi đừng nói chuyện, nghỉ ngơi một chút đi. Đợi ta lấy ra xong sẽ lập tức đặt viên đá Nữ Oa giả kia vào trong cơ thể ngươi.”

Tự Tự Như “ừm” một tiếng trong mũi, hắn cũng thật sự không nói nên lời.

Bởi vì dần dần không cảm nhận được tri giác của tứ chi, tai hắn lại càng thêm nhạy bén.

Hắn thậm chí cảm thấy mình có thể nghe thấy tiếng bước chân của ai đó đang chạy như bay về phía mình, có thể nghe thấy tiếng vải vóc của đối phương ma sát vào nhau, có thể nghe thấy những lời thì thầm như ma chú trong vực Trừ Ma.

Ý thức của Tự Tự Như càng ngày càng mơ hồ.

Hắn dường như nghe thấy Li
u thúc nắm chặt tay trước ngực, hắn nói: “Nếu ngươi ở chung với một thứ đồ vật mấy trăm năm, ngươi cũng sẽ như vậy.”

Tự Tự Như suy nghĩ một chút, chậm rãi nói: “Nếu ta ở chung với một thứ đồ vật mấy trăm năm, sau đó lại xa cách. Gặp lại chắc chắn sẽ cảm thấy như đã quen biết từ lâu.”

“Sẽ…” Tự Tự Như dừng một chút.

Hai người đã đến nơi Cực Trụ tọa lạc.

Hôm qua xung quanh Cực Trụ còn sáng sủa ấm áp, chỉ mới qua mấy canh giờ, nơi đây đã âm phong trận trận, mù mịt như sương mù dày đặc lúc sáng sớm.

Li
u thúc đang đi phía trước lưng khẽ cứng lại, hỏi ngược lại: “Cảm giác thế nào là thế nào?”

Tự Tự Như lập tức chiếm lĩnh điểm cao về mặt đạo đức: “Ta hỏi ngươi chứ. Ta sắp chết đến nơi rồi, ngươi còn hỏi ngược lại ta?”

Li
u thúc nhỏ giọng thốt lên một câu “Hoang đường”.

Tự Tự Như nhướn mày liếc mắt nhìn hắn, cũng không giải thích nhiều, chỉ nói: “Ngươi còn nhớ những gì được vẽ trong bức bích họa kia không? Những kẻ làm thần tiên các ngươi vốn dĩ không phải là phàm nhân tu luyện thành tiên. Nguyên thân của các ngươi chính là đám yêu ma dưới đáy kia.”

Li
u thúc, thở dài: “Chưa thấy ai sáng sớm tinh mơ đã vội vã đi chịu chết như ta.”

Li
u thúc nói: “Ta đang nghĩ cách nào để cho ngươi ngủ ngon hơn.”

Tự Tự Như lần này thật sự kinh ngạc: “Ngươi không phải là thần tiên sao, không thể dùng chút tiên thuật được sao?”

Li
u thúc vẻ mặt bối rối: “Lúc xuống đây đã không dùng được nữa rồi.”

Tự Tự Như kinh ngạc: “Ngươi sẽ không định trực tiếp đánh ngất ta bằng một chưởng chứ?” Hắn nhịn không được đen mặt, “Không đáng tin cậy chút nào Li
m vào, rất có khả năng…” Hắn  chưa nói xong đã dừng lại.

Tự Tự Như tự mình tiếp lời, bổ sung cho chủ đề này một kết cục có phần tốt đẹp hơn: “Nếu như may mắn không biến thành yêu ma, thì tính cách cũng sẽ thay đổi rất nhiều nhỉ?”

Tự Tự Như nói xong lại tặc lưỡi hai tiếng, như đang tiếc nuối cho tính cách tốt đẹp của bản thân sắp trở nên tồi tệ.

Li

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
129
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
726
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
423
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa
Full
98
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa

Trong “Bến Cảng Trong Đêm,” câu chuyện của Nghê Tư Duẫn – một nữ minh tinh lừng lẫy tại Quảng Đông – Hồng Kông, mở ra với sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô sở hữu nhan sắc như thần tiên và hàng triệu người hâm mộ, nhưng lại có một điểm khiến người ta không […]
0.0 114 Chương
Ảnh bìa của Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa
Full
232
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa

Ngọn lửa tình yêu âm thầm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn hai người trẻ tuổi trong “Âm Thầm Cháy Bỏng” của Mộ Nghĩa. Chuyện tình giữa Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, tưởng chừng như hai thế giới cách biệt, lại chồng chéo nhau bởi những kỷ niệm không thể quên. Phó Lận […]
0.0 75 Chương
Ảnh bìa của Tôi Không Muốn Trèo Cao Với Cậu
Full
142
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Tôi Không Muốn Trèo Cao Với Cậu

Chẳng ai ngờ rằng cuộc đời Dương Tuyết Ý lại xoay vần từ một phép thử của số phận. Sống chung nhà với Ứng Quân, chàng trai lạnh lùng và kiêu ngạo, là điều mà cô không bao giờ mong muốn. Mẹ cô làm người giúp việc trong gia đình anh, và từ đó, những […]
0.0 68 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...