🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 22: Phần 2 - Chương 20 : Lãnh Cung Phế Phi (2)

Phần 2 - Chương 20: Lãnh Cung Phế Phi

Editor: Bạch Ái

Beta: Công Tử Hào Hoa

Nhạc Lăng Tiêu đi tới đình viện luyện võ, nhấc trường kiếm lên, vung vẩy một thoáng. Khoảng một lúc sau, mày kiếm của hắn hơi nhíu lại. Hắn buông kiếm ra, tay phải chạm vào chỗ bị thương ở trên ngực, mi tâm quyện thành một đường sắc tuyến, môi mỏng nhếch lên, vẻ mặt lạnh lùng hiện lên một tầng sát khí giận dữ. Nửa tháng...đã nửa tháng rồi mà vết thương vẫn không khá hơn. Vết đao làm hắn bị thương kia, chỉ cần lệch một chút xíu là sẽ đâm vào tim. Với hoàn cảnh ăn gió nằm sương, nếu không phải mạng hắn cứng, không chừng hắn đã xuống hoàng tuyền từ lâu. Những ngày tháng "ánh đao bóng kiếm" vừa qua, vừa về tới Đế Đô hắn liền đến phủ tướng quân. Từ nhỏ đến lớn chưa ai dám đối xử với hắn như vậy. Cứ nghĩ đến chuyện đó hắn liền không khỏi hậm hực, càng làm cho hắn không vui.

Trên danh nghĩa hắn là con nuôi của tướng quân. Nhưng trên thực tế thì hắn chỉ là người ăn nhờ ở đậu hơn nữa còn chịu cảnh nhìn sắc mặt người khác mà sống. Nhạc Lăng Tiêu thở dài, nghĩ đến liền đi đến đình viện luyện võ. Nhưng mới đi mấy bước thì hắn chợt dừng lại. Hướng kia, đó không phải là Lạc Vũ hiên, nơi ở của Trần đại tiểu thư sao? Cô nương này là người Trần gia, hắn đã từng gặp cũng hiểu rõ tính tình của nàng ta.

Hắn còn nhớ, năm ấy Triệu vương tha hương ở Bắc Địa, Trần gia phái người đưa nàng về, thời điểm đó hắn liền đối với vị muội muội này có chút hứng thú. Lúc đó, A Yên vận một bộ y phục mỏng màu màu đỏ đậm. Giữa trời giá rét, nàng mặc bộ y phục đó mà lạnh đến run lẩy bẩy, nhưng ánh mắt lại so với A Yên hắn gặp tối qua sắc bén càng sáng hơn. . . Ánh mắt quyết tuyệt, phảng phất có thể chém cắt hết thảy các đồ vật trở ngại.

"Ta không đi! Phu quân ở nơi nào, ta liền ở nơi đó, trên đời này ai cũng đều có thể vứt bỏ hắn nhưng ta không thể. Hắn sinh ta sinh, hắn chết ta cùng hắn một chỗ, ai cũng không thể đem chúng ta tách ra!"

Đây vốn là một đoạn tình nghĩa đời đời lưu truyền. Nhưng chỉ tiếc là đến cuối cùng lại trở thành trò cười trong thiên hạ. Nàng ấy dùng cả tính mạng để bảo vệ phu quân nhưng tên nam nhân đó lại vứt bỏ nàng. Nhạc Lăng Tiêu không giải thích được hắn đối với A Yên là cảm giác gì.

Nàng chờ hắn không được, khi còn bé luôn nghĩ biện pháp xa lánh hắn, lớn rồi thì không thường xuyên tiếp xúc. Kết cục cuối cùng là hắn và nàng vẫn không có chút xíu quan hệ gì. Thế nhưng, ở phủ tướng quân to lớn này thì hắn và A Yên đều là những người không được hoan nghênh.

Bọn hạ nhân tụ tập cùng một chỗ, không có chuyện gì làm liền đánh cược Đại tiểu thư khi nào thăng thiên, trong phủ nên làm sao để xử lý tang sự, còn nói thánh thượng không thích Đại tiểu thư, sợ là chỉ có thể chuẩn bị qua loa.

Đổi lại mười năm trước, A Yên nếu nghe thấy sẽ đích thân giáo huấn những người này sau đó đem bọn họ đều đánh đuổi. Hiện tại. . . Hiện tại, tính mạng nàng đang như ngàn cân treo sợi tóc lại là người có tội, ai sẽ coi trọng nàng.

Hắn không tiếng động liền đi tới, đứng ở dưới cây cổ thụ. Bên trong sân Lạc Vũ Hiên, A Yên thả người ra sau dựa vào ghế tựa, trên người che kín một cái chăn mỏng màu đen nhưng không vì vậy mà mất đi vẻ sạch sẽ, không thấy rõ gương mặt chỉ có thể nhìn thấy trong tay nàng cầm gương soi nhỏ đang khua tay trên mặt kiếng không biết để làm gì. Sau một lát, nàng lại cầm lấy lược ngay bên cạnh làm bằng sừng trâu nhìn hình ảnh bản thân phản chiếu trong gương từ từ chải mái tóc đẹp. Nhìn nàng chả thấy chỗ nào buồn chỗ nào hận, ngược lại nàng dường như vô cùng thanh thản và nhàn hạ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...