🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 15: Chương 15

Công chúa cười ha hả: "Chị dâu à, không phải ta khinh thường ngươi đâu, chủ yếu là vì ngươi chỉ cao có một mét sáu lăm."

Ta vừa nghe, liền vung roi quất ngựa phóng đi.

Từ nhỏ ta đã có một thói xấu. 

Nếu người khác nói với ta rằng một người nam nhân nào đó đặc biệt giỏi giang, ta sẽ không nghĩ "Ồ, vậy ta phải gả cho hắn". Ta chỉ nghĩ:

“Giỏi đến cỡ nào? Có thể giỏi bằng ta không? Không phải khoác lác đấy chứ?”

Đương nhiên tâm lý ta cũng rất tốt. Nếu thử sức và phát hiện đối phương thực sự lợi hại, ta cũng sẽ thốt ra từ tận đáy lòng một câu:

“Mịa nó, sao mà giỏi thế?”

Ta cảm thấy Triệu Túc cưỡi ngựa săn bắn rất giỏi, nhưng hắn năm nào cũng đoạt giải nhất là vì không ai dám tranh với hắn thôi!

Tuy ta chỉ cao một mét sáu lăm, nhưng ta ở Thái Học cũng lục nghệ tinh thông, thể lực rất tốt chứ.

Thế là trên thảo nguyên rộng lớn, ta đuổi theo Triệu Túc, cùng hắn song hành truy đuổi con hươu trắng.

Triệu Túc vừa thấy là ta, đồng tử mở lớn, rồi nhướng mày, bắt đầu tăng tốc.

Ta quất một roi vào mông ngựa hắn, bám lên nửa thân ngựa.

Triệu Túc giận dữ: "Ngươi chơi gian lận!" 

Rồi đuổi theo lấy ngựa húc ta.

Trời đất ơi! Mọi người xem, gã nam nhân này lại dám lấy ngựa húc ta!

Hai ta húc nhau suốt đường đi, không ai chịu thua ai, tăng hết tốc lực so xem ai chạy nhanh hơn, cuối cùng đuổi theo con hươu trắng đến một khu rừng. 

Vừa thấy hắn giương cung định bắn, ta nhào lên đá hắn văng khỏi ngựa. 

Cái tên đáng ghét này cũng nhân cơ hội túm lấy mắt cá chân ta, kéo ta xuống nước.

Chúng ta lăn mấy vòng trên cỏ.

Triệu Túc ấn ta ở dưới thân.

"Mau đứng dậy đi, hươu chạy mất rồi!" Ta đẩy đẩy hắn.

Hắn biểu cảm kinh ngạc, không dám nhúc nhích mà giơ cao hai tay, cúi đầu nhìn chằm chằm ngực ta: "Ngươi ở đây, có thứ gì?"

Ta: ......

Ta cái khó ló cái khôn: "Là miếng độn ngực, loại chuyên dùng cho nữ trang."

Triệu Túc giơ thẳng một ngón tay: "Không không không không không, không phải miếng độn ngực, ta cũng từng mặc nữ trang rồi, ngươi đừng hòng lừa ta."

"Chính là! Chính là! Ngươi ngày đó mặc nữ trang, ngực còn to hơn thế này đâu!"

"Ta nhét hai cái bánh bao." Triệu Túc kiêu ngạo nói: "Vừa rồi ta ôm ngươi, liền biết cái này của ngươi không phải cảm giác của bánh bao ủ bột chính tông, ngươi bị làm sao vậy? Nói thật đi."

"Tin hay không tùy ngươi." Ta đá hắn văng ra.

Kết quả hắn lại dám từ phía sau nắm lấy búi tóc ta, làm tóc ta rối tung.

Khoảnh khắc tóc dài xõa xuống, ta vô cùng giận dữ mà quay đầu lại: "Ngươi có ý gì?"

Triệu Túc ngẩn người một lúc lâu, bị ta ném cục đá mới hoàn hồn: "Ngươi là cô nương  à?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...