🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 52: Chương 52

Trên tường nhà vệ sinh có mấy cái móc treo, Tô Vân Hi treo áo mưa của mình lên đó, trước tiên rửa qua phần chân từ bắp chân trở xuống, rồi đi ra ngoài lấy đồ để thay.

Cô thấy Trương Vũ đang ngồi trên ghế, bèn đi về phía cậu.

"Cậu có muốn đi tắm trước không?"

Trương Vũ quay lại nhìn Tô Vân Hi.

"Không sao, cậu tắm trước đi."

Nhưng cậu ngẩng đầu lên, nhìn thấy chiếc áo sơ mi ướt sũng của Tô Vân Hi, và cả mái tóc ngắn ướt đẫm nước mưa.

Mặc dù đã có áo mưa, nhưng mưa vẫn rất to, gió thổi mưa tứ phía, theo cổ áo chảy vào trong.

Quần áo của Trương Vũ cũng bị ướt một chút, nên áo mưa tuy có tác dụng nhưng không nhiều, thứ hữu ích nhất là đôi dép tổ ong.

Cậu nhìn chiếc áo sơ mi trắng của Tô Vân Hi dính sát vào người, lờ mờ thấy được làn da trắng nõn, thậm chí, còn có một mảng màu xanh nhạt...

Hóa ra hôm nay là màu xanh à...

Quần áo của Tô Vân Hi thường được phơi trên ban công nhỏ của cô, nhưng đôi khi cô không đóng cửa, nên... Trương Vũ đi ngang qua sẽ nhìn thấy.

Nhưng treo ở đó và mặc trên người là hai chuyện khác nhau.

Đặc biệt là vẻ mơ hồ, mờ ảo đó, kết hợp với đôi má ửng hồng của Tô Vân Hi đang đứng rất gần.

Tô Vân Hi nhận ra ánh mắt của Trương Vũ.

Nghĩ thầm, tên này đúng là yêu râu xanh, lúc này mà còn nhìn cái gì chứ?

Cô cúi đầu xuống, nhìn thấy chiếc áo sơ mi ướt đẫm của mình.

Giọng nói bất lực của Trương Vũ vang lên.

"Cậu, chú ý một chút."

Mặt Tô Vân Hi đỏ bừng, che n.g.ự.c lại.

"Chờ đã!"

Trương Vũ vỗ trán.

Tô Vân Hi rõ ràng có chút hoảng loạn.

A a a a, bị cậu ấy nhìn thấy rồi!

Không, chờ đã, mức độ này, cũng không phải...

Nhưng mà không được!

Tô Vân Hi lùi lại nửa bước.

"Mình, mình đi tắm trước đây!"

Sau đó, Tô Vân Hi chạy vào tắm.

Tuy nhiên, cả hai bây giờ cũng dần quen với việc sống chung, không còn né tránh nhau lúc tắm nữa.

Trương Vũ nghe thấy tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh, thở phào nhẹ nhõm.

Đôi khi thật sự rất khó chịu, có nên nói chuyện với Tô Vân Hi không nhỉ.

Tô Vân Hi tắm xong đi ra, mặc một chiếc áo phông rộng màu trắng, để lộ đôi chân dài trắng nõn, sau đó dùng khăn lau tóc, nói với Trương Vũ.

"Bây giờ cậu đi tắm đi."

Trương Vũ nhìn Tô Vân Hi.

"Cậu không mặc quần à?"

Tô Vân Hi dậm chân.

"Sao có thể chứ!"

Cô vén một góc áo phông lên, để lộ chiếc quần đùi rộng thùng thình màu trắng.

"Chỉ là ngắn thôi, sao có thể không mặc được, mùa hè mặc như vậy thoải mái hơn thôi, cậu suốt ngày nghĩ gì vậy?"

Cô lại nhớ đến chuyện vừa rồi, cảm thấy mặt nóng bừng.

"Mình mặc kệ cậu nữa, mình đi nghỉ trước đây, dù sao hôm nay cũng cảm ơn cậu."

Màn đêm nhanh chóng buông xuống.

Tô Vân Hi nhìn điện thoại, rõ ràng mới 10 giờ, sao lại tối như vậy rồi.

Quan trọng hơn là tiếng sấm bên ngoài, gần như ngay bên cạnh, vang lên không ngừng, khiến cô có chút khó ngủ.

Lúc này, cô nghĩ đến Trương Vũ, do dự một hồi rồi xuống giường, gõ cửa phòng Trương Vũ.

"Trương Vũ, cậu ngủ chưa..."

Chương 34: Nghe cậu nói cũng có lý

Trương Vũ chưa ngủ, lúc này đang xem điện thoại.

Cậu đang chờ tin tức được nghỉ ngày mai, nhưng chờ mãi, tin nhắn trong nhóm đã lên đến 99+, cậu vẫn chưa thấy tin tức đó, toàn là mọi người đang thảo luận về cơn bão.

Cậu nghe thấy giọng nói của Tô Vân Hi, hỏi.

"Sao thế, có chuyện gì à?"

Ầm!

Bên ngoài lại là một tiếng sấm lớn, làm tai ù đi.

Không biết là do bão hay do tầng này cao đặc biệt mà Tô Vân Hi nghe rất rõ, như ngay bên cạnh vậy.

Nghe thấy Trương Vũ nói, cô có chút sốt ruột, lại gõ cửa phòng Trương Vũ.

"Không có việc gì thì không được tìm cậu à!"

Thật là, sao lại lạnh lùng vô tình như vậy chứ!

Trương Vũ đang mơ màng thì lật người dậy, mở cửa, nhìn thấy Tô Vân Hi mặc áo phông trắng.

Trên mặt Tô Vân Hi lộ ra vẻ kiên quyết.

Đúng vậy, chính là kiên quyết.

Cô cố gắng gồng mình làm ra vẻ mặt này.

Trương Vũ có chút khó hiểu.

"Sao thế, các cậu được nghỉ rồi à?"

Tô Vân Hi lắc đầu.

"Vẫn chưa."

Một tia chớp xẹt qua, chiếu sáng cả căn phòng, Trương Vũ nghe thấy tiếng "ối".

Tia chớp vụt tắt, Trương Vũ nhìn Tô Vân Hi, người hơi cứng đờ, vẻ mặt không tự nhiên.

Ồ, nhớ ra rồi, có người sợ sấm sét.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...