🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 107: PHIÊN NGOẠI THẠCH GIANG - DƯƠNG HÚC

  Hôm nay thời tiết tốt, với Dương Húc mà nói, khí hậu đầu thu là dễ chịu nhất, không lạnh cũng không nóng, núp trong phòng sẽ không thấy lạnh, đi tới đi lui cũng không thấy nóng.

Có điều cặp tình nhân ngồi tựa bên cửa sổ đằng kia hơi bị phiền.

Cô gái cứ cười mãi không ngừng, Dương Húc biết con gái tuổi này thích cười, nhưng cô nàng cười hăng say quá, chàng trai nói bừa một câu mà cô nàng cũng cười đến tận mấy phút.

"Ông chủ ——" Chàng trai cất tiếng gọi, "Có ở đó không ——"

Dương Húc đưa tay đóng cửa phòng, nhìn máy tính.

"Bồi bàn?" Chàng trai đi tới, đứng ở quầy bar gọi tiếng nữa, "Bồi bàn!"

"Gì đây." Dương Húc cau mày.

"Có sữa tươi không?" Chàng trai hỏi.

"Không." Dương Húc trả lời.

"Nước trái cây thì sao?" Chàng trai lại hỏi, "Mà anh ở đâu thế?"

"Không luôn," Dương Húc bấm pause đoạn clip thi đấu tennis đang xem trong máy tính, "Tôi ở đâu liên quan gì đến cậu."

"Thái độ phục vụ gì đây," Chàng trai gõ gõ quầy bar, "Người đâu hết rồi! Nguyên một tiệm cà phê mà ăn gì uống gì cũng không có..."

Dương Húc lười biếng đứng lên, kéo cửa ra, tựa vào khung cửa: "Ai nói với cậu đây là tiệm cà phê? Cứ cho là tiệm cà phê đi, thế sao các cậu không uống cà phê?"

"Tiệm các anh có mỗi cà phê thôi hả?" Cô gái cứ cười không ngừng kia cầm bánh bà xã vừa ăn vừa đi tới.

"Còn bánh nữa," Dương Húc chỉ vào tay cô nàng, "Cái em đang cầm đấy."

"Thái độ của anh cũng hay thật, đối xử với khách hàng thế à," Chàng trai rất bực tức, "Tôi không trả tiền đâu."

"Khỏi cần trả," Dương Húc phất tay, đóng cửa lại, ngã xuống ghế bành, "Đi nhanh đi."

Những người bên ngoài không có tiếng động, một phút sau Dương Húc nghe tiếng cửa tiệm mở, hai người kia bỏ ra ngoài.

Dương Húc bấm chuột, tiếp tục xem clip.

Trong clip là trận đấu không biết diễn ra vào năm nào giữa anh và Thạch Giang, nói chung chẳng nhớ rõ lắm, anh và Thạch Giang từng đấu với nhau quá nhiều lần, kể cả chính thức hay không chính thức.

Thật ra tên clip chính là ngày tháng, nhưng lần nào Dương Húc cũng chẳng buồn nhìn, tiện tay nhấn chuột mở clip rồi ngồi thừ ra đó, bản thân anh cũng không biết mình có đang xem không, dù sao clip nào anh cũng đã xem vô số lần, mỗi một cú đánh mỗi một chi tiết anh đều thuộc làu làu, động tác của người xem ở đằng sau cũng thuộc nốt.

"Chán quá." Dương Húc nói.

Anh cầm di động lên nhìn thời gian, sau đó tắt clip, đứng lên ra khỏi phòng.

Hôm nay cặp đôi kia ngồi ở vị trí bên cửa sổ mà bình thường Khưu Dịch và Biên Nam thích ngồi, anh đi qua dọn dẹp một chút.

Cà phê đã uống hết, bánh cũng ăn sạch sành sanh, đệm gối lăn bừa bộn.

Thế mới nói người quen vẫn tốt hơn, mỗi lần ăn xong trước khi về, Khưu Dịch và Biên Nam đều sẽ cất đệm gọn gàng, còn đặt ấm và khay lên quầy giúp anh.

Buổi chiều hai giờ rưỡi, ánh mặt trời rọi vào, tia nắng sáng ngời trải dài trên bệ cửa, sáng đến mức khiến người ta nổi gai ốc, còn thấy hơi chói mắt.

Sau khi chậm chạp dọn xong, Dương Húc lục ra vài tấm bảng dưới quầy bar.

Chán quá nên đóng cửa.

Chán quá nên đi dạo phố.

Chán quá nên đi ngủ.

Chán quá nên đi cho mèo ăn.

...

Bảy tám tấm bảng không có cái nào hợp ý, Dương Húc lấy di động ra gọi một cú điện thoại.

"Tiểu Lý, giúp anh làm tấm bảng... Ừ phải giống như lúc trước ấy... Chán quá nên không muốn làm gì hết," Dương Húc treo bảng đi ngủ lên chốt cửa, bước ra ngoài, "Cảm ơn."

Từ khi Biên Nam trả lại chìa khóa cho mình, Dương Húc vẫn chưa đến căn nhà kia xem thử, không biết rốt cuộc đã dọn hay chưa.

Đứng ở ven đường hồi lâu, do dự nên đón taxi hay ngồi xe bus hay tự lái xe, cuối cùng Dương Húc xoay người đi vào hầm đậu xe phía sau khu nhà.

Đã lâu không lái xe, trên xe phủ một lớp bụi dày, Dương Húc cầm tấm vải lau qua loa cửa kính xe mấy cái.

Lúc ngồi vào trong xe, anh không khỏi nhíu mày, nặng mùi quá.

Mùi nước hoa thật sự khó ngửi, nhất là trong tình huống lâu lắm rồi không chạm vào xe, mùi trong xe nặng đến mức anh muốn bỏ xe đi bộ.

Sau khi ra khỏi hầm đỗ xe, Dương Húc lập tức mở hết cửa kính xe.

Anh không thích nước hoa, nhất là mùi hoa lài.

Vậy nhưng trong xe của anh luôn có thứ này, nếu hết thơm anh sẽ mua thêm cái nữa đặt ở đấy, mùi giống thế, kiểu giống thế.

Bởi vì Thạch Giang thích.

Chai nước hoa thứ nhất là Thạch Giang mua.

Thứ mà Thạch Giang thích, anh sẽ dùng theo.

Thứ mà anh thích... Thạch Giang cũng sẽ mua.

Chẳng hạn như xe.

Dừng xe ở chỗ đậu dưới lầu, Dương Húc trông thấy một chiếc xe giống hệt xe của mình ở chỗ đậu phía trước.

Chiếc xe lỗi thời này đã mua hơn bảy tám năm, bây giờ hiếm khi mới nhìn thấy dạng xe giống như vậy.

Ngoại trừ chiếc của Thạch Giang.

Dương Húc bước qua nhìn vào trong xe, trên bệ xe có đặt một chậu hoa dùng năng lượng mặt trời đang đung đưa qua lại.

Đây không phải chậu hoa mà ban đầu anh mua, Thạch Giang đổi mấy cái thì không biết, nhưng lần nào cũng tìm kiểu y hệt đúng là quá tẻ nhạt.

Ra khỏi thang máy, Dương Húc thấy cửa nhà chỉ khép hờ chứ không khóa.

Đẩy cửa đi vào là thấy Thạch Giang ngay, Thạch Giang đang đứng trước cửa sổ sát đất ở phòng khách, ngẩn người nhìn ra ngoài.

Dương Húc không lên tiếng, đứng sau lưng Thạch Giang nhìn một lát.

Bóng lưng này mới quen thuộc làm sao, đừng nói hóa thành tro, cho dù tro bị gió thổi bay hết, anh vẫn có thể nhận ra đây là tro của Thạch Giang...

Chẳng biết Thạch Giang đã đứng bao lâu, Dương Húc đứng một hồi thấy hơi mệt, bèn móc điếu thuốc ra châm lửa.

Bật lửa phực một tiếng, Thạch Giang quay phắt người lại.

"Dọa anh rồi hả." Dương Húc nói.

"Sao em lại chạy tới đây?" Thấy Dương Húc, Thạch Giang sửng sốt.

"Chán quá nên tới đây xem thử," Dương Húc ngậm thuốc lá đi vào phòng bếp, rồi lại đi một vòng từ trên xuống dưới, "Thằng nhóc này dọn nhà cho tôi thật luôn ta."

"Hôm nay trong tiệm không có khách à?" Thạch Giang hỏi.

"Có," Dương Húc ngã xuống sô pha, sờ một cái tay dính đầy bụi, nhưng lại lười nhúc nhích, "Bị tôi đuổi đi rồi."

"Vậy..." Thạch Giang ngập ngừng, "Có còn..."

"Có." Dương Húc nói.

"Chiều nay anh được nghỉ." Thạch Giang nhìn đối phương.

"Tự anh đi ăn đi." Dương Húc móc chìa khóa ra ném về phía Thạch Giang.

Thạch Giang nhận chìa khóa rồi nhíu mày, không lên tiếng cũng không nhúc nhích.

Dương Húc im lặng tựa vào sô pha, hút xong điếu thuốc mới đứng dậy phủi bụi trên người: "Đi thôi."

Thạch Giang rất ít khi tới Thật Nhàm Chán, thông thường mỗi khi muốn ăn bánh sẽ gọi điện thoại cho Dương Húc, Dương Húc làm xong sẽ gọi dịch vụ giao hàng cấp tốc chuyển đến cho Thạch Giang.

"Có bánh nóng không?" Thạch Giang hỏi khi vào nhà.

Dương Húc nhìn Thạch Giang: "Chờ chút."

Miệng của Thạch Giang rất khó chiều, bánh bà xã phải ăn loại mới ra lò trong vòng một tiếng, tốt nhất là còn nóng hôi hổi.

Dương Húc chỉ biết làm bánh bà xã, nhưng đồng thời chẳng hứng thú gì với việc làm thứ này.

Học làm thứ này là bởi vì Thạch Giang thích ăn, thật lâu về trước sau khi tiệm bánh mà hai người thường ăn đóng cửa, muốn ăn bánh mới ra lò rất khó, thế nên Dương Húc mới học làm.

Đến hiện tại, bánh đã được làm đến cảnh giới hoàn hảo.

Nhưng mà Thạch Giang không có cơ hội ăn mỗi ngày.

Nhân bánh và bột đều có sẵn, Dương Húc nhanh chóng làm xong, quét lòng đỏ trứng, vẩy một lớp mè, bỏ bánh vào lò nướng, cuối cùng đứng trong bếp ngẩn người nhìn lò nướng.

Phải chờ hai chục phút.

Thạch Giang đang ở bên ngoài, nhưng anh không muốn ra ngoài, lười nhúc nhích.

Ra ngoài đối mặt với Thạch Giang cũng chẳng biết có gì để nói.

Thạch Giang vào phòng khi nào anh không biết, đến khi nghe loa phát ra tiếng của trận đấu trong clip, Thạch Giang có vẻ đã ngồi trước máy tính của anh một lúc rồi.

"Tắt đi." Dương Húc nhìn lò nướng.

"Anh xem một lát." Thạch Giang nói.

Dương Húc không nói nữa, nhìn da bánh từ từ biến đổi trong lò nướng.

"Sáu năm rồi." Thạch Giang nói.

"Ừ." Dương Húc đáp.

"Còn một tháng nữa là bảy năm." Thạch Giang tiếp tục nói.

Dương Húc trở tay đóng cửa phòng bếp.

Tiếc là cửa nhanh chóng bị Thạch Giang mở ra.

"Dương Húc," Thạch Giang tựa vào khung cửa, "Nói chuyện chút không?"

Dương Húc không đáp tiếng nào.

"Có phải em không có lòng tin với anh không?" Thạch Giang hỏi.

"Cánh tay không đau à?" Dương Húc quay đầu nhìn cánh tay của Thạch Giang.

"Cũng tạm," Thạch Giang cười cười, "Nếu em không nhất quyết phải đấu trận kia với anh, cánh tay của anh đâu đến mức lại trở đau."

"Dù sao cũng chán, thôi đau một chốc đi." Dương Húc nhìn nhiệt kế trong lò nướng.

"Trước đây em đâu có như vậy, anh đã nói đến mức này rồi," Thạch Giang thở dài, "Em không có gì muốn nói với anh sao?"

"Nói gì đây?" Dương Húc ném bao tay đang cầm lên kệ bếp, xoay người nhìn Thạch Giang, "Nói đừng như vậy là anh, bị đánh là anh, nói chờ bảy năm là bố anh, bây giờ không biết đừng hay không đừng cũng là anh, cánh tay đau là anh, bảy năm còn chưa tới đâu, anh bảo tôi nói gì bây giờ?"

Thạch Giang không lên tiếng, lát sau mới bật cười: "Lâu lắm rồi em không nói nhiều với anh như thế."

"Lười nói." Dương Húc xoay người lại tiếp tục nhìn lò nướng.

"Thật ra em vốn không quan tâm những việc khác phải không," Thạch Giang nói, "Em chỉ vì câu đừng như vậy của anh."

Dương Húc chống tay lên kệ bếp, không nói gì.

Có lẽ là vậy.

Không, thật ra anh vẫn còn anh cố chấp vặn chết cái câu "bảy năm" ấy.

Chẳng biết là đang giận lẫy với ai.

"Dù cho sau đó anh vì em mà bị đánh, vì em mà ngừng chơi bóng cũng không bù đắp lại được, phải không?" Thạch Giang nói tiếp.

"Phải," Dương Húc nói, lò nướng đinh một tiếng, anh đeo bao tay vào mở lò nướng lấy bánh ra, xếp từng cái vào khay, đưa đến trước mặt Thạch Giang, "Ăn đi."

Dương Húc trở lại ngồi xuống trước máy tính, tắt đoạn clip khi nãy Thạch Giang xem, mở phim lên.

"Em muốn anh phải làm sao đây? Làm sao cũng được cả." Thạch Giang bưng khay đứng sau lưng Dương Húc, cầm bánh bỏ vào miệng cắn một miếng, nhai chầm chậm.

"Muốn anh nếm thử cảm giác cầu mà không được," Dương Húc gác chân lên bàn, "Giống như tôi năm đó."

"Bao năm qua anh vẫn luôn cầu mà không được đấy thôi?" Thạch Giang nói, "Đến giờ anh mới dám nói chuyện bảy năm với em."

"Vậy ư?" Dương Húc tặc lưỡi, "Bao năm qua anh cứ trưng cái mặt con la cho tôi xem còn gì?"

"Ai mặt con la?" Thạch Giang hỏi.

"Anh chứ ai," Dương Húc biếng nhác trả lời, "Mặt lừa thêm mặt ngựa chính là cái mặt con la của anh."

"Anh không có," Thạch Giang thở dài, "Anh chỉ..."

"Mặt con la." Dương Húc nói.

"... Rồi," Thạch Giang kéo chiếc ghế độn bông bên cạnh qua ngồi xuống, nắm tay Dương Húc, "Anh xin lỗi, Dương Húc, anh xin lỗi."

Dương Húc nhìn màn hình máy tính.

"Anh muốn... được ở bên em," Thạch Giang nói một cách vất vả, "Nếu như em chưa hết giận, anh có thể... đợi thêm bảy năm."

Dương Húc nhắm mắt lại, tựa vào lưng ghế.

Anh rất hiểu Thạch Giang, Thạch Giang kiệm lời, tính tình khép kín, cho dù khi gây gổ giận đến đỏ cả mắt, Thạch Giang cũng không nói quá ba câu.

Với Thạch Giang mà nói, thốt ra lời như vậy quả thật chẳng dễ dàng gì.

Tốt lắm.

Dương Húc nhắm nghiền hai mắt.

Sắp bảy năm rồi, kể từ hôm ấy.

Anh vẫn một mực chờ đợi ngày này, nhưng sau khi chính miệng Thạch Giang thốt ra những lời trên, anh lại rối trí đến mức không nói nên lời.

Là anh theo đuổi Thạch Giang.  

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
296
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi
Full
75
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi

Khi ánh trăng rọi sáng khắp Thẩm phủ, một vị tiểu nương tử với đôi mắt tựa nước thu và nụ cười ngọt ngào đã làm xao động lòng người, đặc biệt là lòng ngự sử nổi tiếng lạnh lùng Yến Nguyên Chiêu. Dù bị cảnh cáo “Thẩm cô nương, xin tự trọng” từ vị […]
0.0 126 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
586
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
768
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa
Full
127
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa

Trong “Bến Cảng Trong Đêm,” câu chuyện của Nghê Tư Duẫn – một nữ minh tinh lừng lẫy tại Quảng Đông – Hồng Kông, mở ra với sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô sở hữu nhan sắc như thần tiên và hàng triệu người hâm mộ, nhưng lại có một điểm khiến người ta không […]
0.0 114 Chương
Ảnh bìa của Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa
Full
246
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa

Ngọn lửa tình yêu âm thầm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn hai người trẻ tuổi trong “Âm Thầm Cháy Bỏng” của Mộ Nghĩa. Chuyện tình giữa Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, tưởng chừng như hai thế giới cách biệt, lại chồng chéo nhau bởi những kỷ niệm không thể quên. Phó Lận […]
0.0 75 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...