Chương 85: Lý Sách đại hôn
Trong lúc Gia Cát Nguyệt mang thuộc hạ rong ngựa chạy như điên thì ở chợ nô lệ xuất hiện một đội xe ngựa chậm rãi đi tới. Lão quản gia nhảy xuống xe, ông chủ Mộc thì cúi đầu khom lưng đi theo một bên, chỉ hận không thể áp mặt xuống trên mặt đất, luôn miệng nói: "Ngài đã tới, tiểu nhân đã chuẩn bị người xong, chỉ còn chờ ngài tới lựa thôi."
Lão quản gia tuổi đã hơn lục tuần, người mặc trường sam vải xanh tươm tất, thắt lưng gấm trắng buộc ở eo, tóc buộc gọn gàng không rơi một sợi, nhìn qua hết sức tinh tường. Ông trầm mặt không nói đi tới trước mặt đám nô lệ, lần lượt quét mắt qua từng nô lệ y phục lam lũ, một lát sau duỗi tay chỉ vài người trong lồng tre, nói: "Đứa này, đứa này, đứa này, cả đứa này nữa."
Ông chủ Mộc ở bên cạnh nghe nói liền vội vàng ghi chú lên quyển sổ cầm trên tay. Chỉ chốc lát sau lão quản gia đã chọn được hai mươi lăm nô lệ, sau đó mới xoay người lại, nói: "Được rồi. Mấy đứa này thôi."
"A?" Ông chủ Mộc sửng sốt, "Chỉ mấy đứa này? Lão gia, bằng không theo tiểu nhân ra phía sau lều, ở đó còn rất nhiều đứa thân thể cường tráng. Chỉ vì ở đây không đủ chỗ nên mới để bọn chúng ở đó."
"Đã nói chỉ mua mấy đứa này thì chính là mấy đứa này. Ngươi nhiều lời cái gì?" Lão nhân nhướng mày, uy nghi trầm giọng nói.
Ông chủ Mộc bị dọa sợ, vội vàng gật đầu nói: "Dạ, dạ! Là tiểu nhân nhiều chuyện."
Lão nhân kia vừa định rời đi thì một âm thanh trong trẻo vang lên: "Lão tiên sinh xin dừng bước."
Lão nhân sửng sốt, quay đầu lại nhìn thì thấy là một nô lệ mặt mũi tuấn tú bộ dạng như thư sinh đang mạnh mẽ chen lên phía trước. Sắc mặt hắn đỏ bừng, môi trắng bệch, khẩn trương nói: "Lão tiên sinh, ta thông thuộc lịch sử tám đời, am hiểu lục nghệ (Sáu tài nghề trong nền giáo dục thời xưa gồm: lễ, nhạc, bắn cung, cưỡi ngựa, viết chữ và toán pháp), từ nhỏ đã đọc sách, thuần thục binh pháp thi thư, chỉ cần đọc qua liền nhớ, Thắng Ngữ cùng Lan Chỉ Kinh đều đã đọc qua, đạo đức thư pháp không thiếu, cầm kỳ thư họa cùng trà nghệ hương đạo đều có nghiên cứu. Tiên sinh có thể mua ta không?"
Lão nhân từ tốn nhíu mày, chậm rãi trầm giọng nói: "Ta mua nô lệ làm việc nặng chứ không phải tiên sinh dạy học."
"Ta cũng có thể làm việc nặng." Thiếu Khanh nghe nói liền như vắt óc suy nghĩ xem cái gì gọi là việc nặng, vội vàng bổ sung: "Mài mực, cắt giấy, phơi sách, sửa sang bản thảo hay nhóm lửa nấu nước đốn củi đều có thể."
"Ngươi thực thông hiểu Lan Chỉ Kinh?"
Một âm thanh thuần hậu trầm thấp chậm rãi vang lên, ngữ khí không vang dội mà có chút trầm tĩnh an tường. Một bàn tay vươn ra vén rèm xe ngựa lên, nam tử mi dài như cánh quạt, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ xuân tháng ba, sắc mặt hơi tái bước ra, tiết trời không quá lạnh nhưng hắn lại khoác một kiện áo trùm đầu bằng gấm màu bạc phủ kín thanh sam bên trong, cả người lộ vẻ thanh nhuận như gió.
Đầu đường người xe đi lại như nước chảy, bốn phía ngư long hỗn tạp, tiếng ngựa hí chói tai đã quấy nhiễu thiếu nữ còn đang mê mang. Nàng chậm rãi mở hai mắt ra, đập vào mắt chính là một ánh mắt ôn nhuận như nước.
Bình luận