Chương 77: Trời đổi sao dời
Một câu vừa nói ra đã khiến toàn bộ người trong điện kinh hãi. Thoáng chốc cả đại điện một mảnh tĩnh mịch, tất cả trầm mặc hồi lâu mới tiêu hóa xong câu nói kinh người của tiểu công chúa. Sau đó, một trận huyên náo cuồn cuộn như sóng triều ào tới bao phủ thấy thân ảnh đơn bạc của Triệu Thuần.
"Hồ nháo!" Thư quý phi hừ lạnh một tiếng, mặt mày băng lãnh như sương. Mục Hợp hoàng hậu đã chết, mọi chuyện trong ngày xuất giá của Triệu Thuần đều do Thư quý phi an bài, hiện tại nghe thấy tiểu công chúa công khai nói ra lời như vậy, quả thực khiến nàng vô cùng tức giận.
Triệu Thuần quỳ trên mặt đất, đầu ngẩng lên, hai mắt đỏ bừng nhưng sắc mặt lại trắng bệch. Nàng mím môi, lại dập đầu như cũ nói: "Phụ hoàng, xin ngài thu hồi lệnh tứ hôn, Thuần Nhi không muốn kết hôn."
Thư quý phi nhăn trán, lạnh giọng nói: "Đội rước dâu của Yến thế tử đã đến ngoài cửa thành, hôn sự của các ngươi cũng đã chiêu cáo thiên hạ từ một tháng trước. Hôm nay ngươi lại làm trò trước mặt đặc phái viện các nước khác nói cái gì không muốn kết hôn? Mục Hợp tỷ tỷ dạy dỗ ngươi như vậy sao?"
"Mục Hợp tỷ tỷ đã không còn, Thư tỷ tỷ cũng đừng nên quấy rầy vong linh của người đã mất nữa." Gia Cát Hiên chớp đôi mắt phượng, chiếc cổ trắng nõn khẽ động, từ tốn ngẩng khuôn mặt xuân đào nên, mỉm cười với Triệu Thuần, "Thuần Nhi, có phải không nỡ xa phụ hoàng không? Ngoan, cho dù là gả ra ngoài thì vẫn có thể thường xuyên về thăm Hoàng thượng mà."
"Hiên phi nương nương, không phải vậy, Thuần Nhi chẳng qua là không muốn lấy chồng, xin người giúp ta van cầu phụ hoàng thu hồi mệnh lệnh đã hạ." Triệu Thuần quỳ trên mặt đất, chậm rãi ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng hốc mắt nhưng mặt lại lộ vẻ kiên định hiếm thấy.
"Người đâu, dẫn Công chúa đi trang điểm lại, chờ xa giá của Bắc Yến." Hạ hoàng cũng không cúi đầu liếc nhìn Triệu Thuần một cái, nhàn nhạt hạ lệnh.
Trong đại điện sáng rực ánh đèn, khuôn mặt hoàng đế lúc sáng lúc tối khiền không người nào nhìn ra tâm tình hiện tại của thánh giá. Có điều tiếng nói của ông ta thực bình thản, thật giống như chưa từng nghe thấy lời của Triệu Thuần. Chúng cung tỳ ngoài cửa rối rít chạy vào kéo tay Triệu Thuần.
"Buông ra!" Tiểu công chúa quát một tiếng chói tai, đẩy cung nữ ra rồi lại quỳ *phịch* xuống, nước mắt nhất thời rơi lã chã. Nàng giơ tay lau nước mắt trên mặt đi, to gan nhìn thẳng người phụ thân mình vốn kính sợ từ nhỏ, ngữ khí run run nhưng vẫn cố gắng ưỡn ngực, chậm rãi nói một cái rành mạch: "Phụ hoàng, xin ngài thu hồi mệnh lệnh đã ban."
"Thuần Nhi!" Triệu Triệt cau mày, trầm giọng nói: "Muội đang làm cái gì vậy? Không được náo loạn!"
Văn võ cả triều bày sắc mặt khác nhau, quanh quẩn trong đại điện rộng lớn chỉ nghe có tiếng gió từ ngoài cửa thổi vào.
"Thất ca!" Hai mắt tiểu công chúa đỏ bừng, nàng quay đầu nhìn về phía Triệu Triệt, nói: "Xin giúp Thuần Nhi, Thuần Nhi không muốn kết hôn, xin giúp muội van cầu phụ hoàng."
Bình luận