Chương 98: Hương vị cũng không tệ lắm
"Ta, ta chờ ai, không, không liên quan đến chàng!"
Thiếu nữ trên giường hỉ hàm răng cắn chặt cánh môi, rõ ràng đáy mắt tràn đầy kinh hoảng, lại vẫn ngoan cường nhíu chặt mày, biểu tình quật cường.
Trước nay nàng không phải người nghe lời, từ nhỏ đã được nhà sủng hư, chỉ có người khác nghe nàng, đại tiểu thư sao có thể ngoan ngoãn phục tùng người khác?
Mặc dù bị nam nhân uy hiếp, nàng cũng chỉ mặt ngoài thuận theo, sau lưng chưa bao giờ từ bỏ tìm kiếm phương pháp thoát vây.
Giống như lúc trước ngày đầu tiên hắn gặp nàng, thiếu nữ nói cười vui vẻ, dẫn mấy tên mạo phạm nàng vào trong động, sau đó tùy ý giáo huấn.
Khi đó hắn liền phát giác, cô nương này tuyệt đối không an phận.
"Nàng cho rằng gả vào vương phủ là có thể thoát khỏi ta?"
Bùi Tịch rũ mắt, nhìn quét qua thiếu nữ xinh đẹp ăn mặc lộng lẫy.
Gương mặt này của nàng hắn sớm đã quen, vốn không nên bị hấp dẫn nữa, nhưng giờ phút này nhìn thấy, ngực lại càng thêm dồn dập, dường như có con thỏ chui vào nhảy nhót tung tăng.
Đối mặt với chất vấn lạnh lẽo của nam nhân, thiếu nữ lại ngửa đầu, như bất chấp tất cả nói: "Muốn chém muốn giết cứ tự nhiên, cho dù chàng bắt ta thì sao? Ta sẽ không thích chàng, người như chàng thật là đáng sợ, không ai sẽ thích người như chàng!"
Thiếu nữ nói xong, liền gắt gao nhắm hai mắt lại, lông mi cong vút run rẩy.
Nàng bất an cắn môi, hàm răng trắng đè lên cánh môi, môi căng mọng hơi trũng xuống, giống như anh đào tươi mới bị người đè ép, cơ hồ muốn chảy ra dòng nước ngọt.
Răng trắng môi đỏ giao hòa chiếu sáng lẫn nhau, hồng và trắng đối lập, dừng ở trong mắt, có kiểu mỹ lệ nhìn thấy ghê người.
Tầm mắt nam nhân không tự chủ được dừng trên đôi môi đỏ kia, hầu kết di chuyển.
Hắn vốn tính lặng lẽ mang nàng đi, tuy rằng vô cùng nguy hiểm rất có thể bị phát hiện.
Dù sao vương phủ thủ vệ nghiêm ngặt, bên cạnh Minh Dập còn có Huyền Y Vệ bảo vệ, hắn vào dễ dàng, nhưng nếu muốn mang theo một người sống lặng lẽ rời đi, lại rất khó.
Bùi Tịch cũng không muốn bại lộ thân phận.
Giờ khắc này, hắn lại không nhịn được muốn đổi kế hoạch.
"Ta sao lại giết nàng chứ?" Hắn bỗng nhiên nhếch môi cười khẽ, tiếng cười sung sướng, lại lộ ra nguy hiểm mãnh liệt, lời nói phát ra lại nhu hòa cực kỳ, phảng phất như đang nói lời yêu, "Ta rõ ràng thích nàng như vậy, thương nàng còn không kịp."
An Cửu nhắm mắt, tầm nhìn một mảnh đen kịt, nàng có thể cảm giác được nam nhân trước mặt hạ thấp thân mình, ở vị trí cực gần cẩn thận đánh giá nàng, khi hắn nói chuyện dòng khí đều quét qua mặt nàng.
Mặc dù nhắm hai mắt, cảm giác bị mãnh thú nhìn vẫn không bỏ qua được, lan tràn ở trong lòng.
"Chàng, chàng là đồ biến thái, ai muốn chàng thích!"
Bình luận