Chương 97: Vừa rồi nàng, là muốn đợi ai?
An thượng thư nổi danh gả nữ nhi, gả còn là Minh vương điện hạ thanh danh hiển hách, tất nhiên phô trương cũng thái quá.
Xe giá đón dâu dừng ở cửa An phủ, An Cửu đi đến bên cạnh xe, chỉ thấy từ tầm nhìn nhỏ hẹp có một bàn tay nam tính vươn ra, An Cửu vừa định đặt tay mình lên, liền cảm giác được một ánh mắt mãnh liệt đâm vào lưng, sợ tới mức đầu ngón tay nàng rụt lại, vội vàng đỡ cánh tay Cát Hương tự mình leo lên xe.
Dư quang thoáng thấy bàn tay bị nàng lạnh nhạt khựng tại chỗ, nội tâm An Cửu cũng chỉ có thể nói một tiếng xin lỗi.
Sau khi lên xe, An Cửu dứt khoát vén khăn voan, ánh mắt đảo qua bên trong xe.
Xe đón dâu vô cùng xa hoa, không nhỏ hẹp như xe ngựa, cơ hồ có thể so với xe của hoàng thất.
Nhưng từ quy cách mà nói, đãi ngộ thành hôn của An Cửu cũng xấp xỉ công chúa trong hoàng cung.
"Tiểu thư, sao người lại vén khăn voan, đây, đây không hợp quy củ!" Cát Hương phụng dưỡng bên cạnh An Cửu, An Cửu xuất giá, nàng là của hồi môn nên cũng đi theo.
"Không sao, cũng chẳng ai thấy."
An Cửu cầm khăn voan, quạt gió cho mình.
Cổ đại không có quạt điện cũng không có điều hòa, thời tiết tháng sáu bảy, nóng như lồng hấp, nàng lại mặc tầng tầng lớp lớp áo cưới, đã ra một thân mồ hôi mỏng.
Cát Hương dù sao không dám ngỗ nghịch tiểu thư, lẩm bẩm hai câu liền thôi, lấy ra một cái quạt tròn nhỏ đau lòng quạt cho An Cửu.
Các nàng tuy rằng ngồi trong kiệu, nhưng cũng có thể nghe thấy âm thanh bên ngoài, xe giá bắt đầu chậm rãi đi, tiếng người ồn ào bên ngoài không ngừng ùa vào.
Chiếc xe đi vòng quanh kinh thành, với danh tiếng của An phủ và Minh vương phủ, đã an bài hạ nhân phát kẹo mừng và tiền mừng trên đường đi.
Vì thế mặc dù ngày nóng, hai bên đường vẫn đông đúc trẻ con và người qua đường, chờ nhặt kẹo mừng và tiền đồng.
Bên ngoài lẫn lộn, có tiếng khua chiêng gõ trống, còn có tiếng người lớn chúc mừng, còn lại là tiếng người đi đường nghị luận, sột soạt chui vào lỗ tai người trong kiệu.
Trong đó nghị luận nhiều nhất, đó là công tử cẩm y trẻ tuổi tuấn tú ngồi trên ngựa đón dâu.
Dù sao thời buổi này, gặp đại huynh thành hôn, nhưng chưa từng thấy con trai thay cha đón dâu.
Hơn nữa đứa con này cùng mẹ kế, còn có một số lời đồn ái muội.
Cát Hương cũng nghe được, tức khắc bất bình.
"Tiểu thư, người đừng nghe những người đó nói bát nháo, cũng không biết ai truyền loạn ở bên ngoài, lá gan to như vậy dám bôi nhọ thanh danh tiểu thư, để lão gia tìm được, tất sẽ không tha cho hắn!"
Từ sáng tinh mơ An Cửu đã không có hạt cơm nào vào bụng, đói đến bụng réo lên, nàng vùi đầu cấu một miếng điểm tâm, a một cái nhét vào trong miệng, nói không rõ: "Sợ cái gì, bị nghị luận cũng chẳng mất miếng thịt nào, huống hồ tiểu thư nhà em cũng dám đào hôn, còn để ý thanh danh gì đó sao?"
Bình luận