Chương 94: Chính tay ta sẽ huỷ mộng đẹp của nàng
Sáng sớm hôm nay, sắc trời vừa mới tờ mờ sáng, ngoài Nhạn Môn Quan liền có mấy người trẻ tuổi tới.
Đứng trước là một người mặt như bạch ngọc thân như tu trúc, mặc quần áo trắng tinh không tì vết, cho dù qua sa mạc cát vàng Tây Bắc, xiêm y cũng sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi.
Phía sau là một thiếu nữ thanh y xinh đẹp, còn có một thanh niên anh đĩnh chính trực, cuối cùng là tôi tớ cao lớn dắt lạc đà cõng hành lý.
Kỳ quái nhất chính là, trên lưng lạc đà, lại là một chiếc xe lăn nặng nề.
Mọi người trong nhóm đều còn trẻ, thoạt nhìn tôi tớ nhiều tuổi nhất cũng không lớn, nhưng lại không ai dám coi khinh bọn họ.
Chỉ vì mấy người nện bước trầm ổn, hơi thở dài, trên người thiếu nữ và thanh niên đeo trường kiếm, vừa thấy là người biết võ, hiển nhiên xuất thân võ lâm, không giống người bình thường.
Nhưng bốn người, làm chủ dường như là công tử bạch y đi trước.
Công tử bạch y diện mạo tuấn tú, quần áo tinh tế, ít giống người giang hồ nhất trong số bốn người. Sắc mặt hắn tái nhợt, mặt mày uể oải, khiến người ta vừa thấy liền cảm giác người này nhất định đang bệnh nặng.
Mặc dù hắn cũng nện bước trầm ổn, nhưng thình thoảng hắn ho khan vài tiếng, mỗi lần ho phảng phất muốn ho cả phổi mình ra, ho đến cả người run rẩy, gân xanh ở thái dương nổi lên, lại chậm rãi dùng một chiếc khăn trắng che môi lại.
Kiểu ho này, đặt trên người khác, khẳng định sớm đã bệnh không xuống được giường, lại không biết sao hắn còn kéo một thân bệnh ra ngoài hành tẩu.
Bốn người này sớm đã vào thành, liền đi thẳng đến một khách điếm.
Khách điếm cũng mới mở cửa không lâu, chưởng quầy còn ngái ngủ đứng sau quầy kết toán tiền bạc hôm qua, liền gặp bốn người này.
Chưởng quầy ngẩn người, hắn mở quán chỗ này đã vài thập niên, ngược lại cũng có chút mắt nhìn, thấy mấy người không giống như tới ở trọ, liền cẩn thận hỏi: "Mấy vị khách nhân đến khách điểm nhỏ này, là có việc gì?"
Đôi mắt công tử bạch y đen như mực đảo qua sảnh, như là đang tìm cái gì, nhìn kỹ một vòng, lại hơi thất vọng mà thu hồi tầm mắt.
Trong lòng chưởng quầy thầm nghĩ, mới sáng tinh mơ, chưa có khách nhân nào dậy, sảnh nào đã có ai chứ?
Sợ là công tử này có bệnh mới lo tìm thầy, vừa vào cửa đã nhìn sảnh trống rỗng.
Nhưng cái liếc mắt của hắn, cũng khiến chưởng quầy hiểu ý đồ bọn họ đến.
Giang hồ luôn nhiều thị phi, nếu mấy người tới trả thù, hy vọng đừng đánh hỏng khách điếm của hắn. Mỗi cao thủ giang hồ đều có bản lĩnh lớn, lại không sợ quan phủ quan binh, hắn mở cửa hàng ngần ấy năm, sợ nhất gặp loại chuyện này.
Lúc này, chưởng quầy đang suy nghĩ, khách nhân mấy ngày hôm trước tới, có ai mà bốn người này muốn tìm không.
Hắn nhớ rõ, chạng vạng hôm qua có một nam một nữ tới, nhìn cũng không phải người bình thường, đặc biệt là thiếu nữ mặc váy đỏ, lớn lên thật là xinh đẹp, tính cách cũng đanh đá.
Bình luận