Chương 93: Tất nhiên là ta thích nàng
An Cửu là bị xóc tỉnh lại.
Mở mắt chính là sa mạc cát vàng, ngựa chạy băng băng tung gió cát lên mặt nàng, khiến miệng đầy cát.
"Phi phi phi."
Lúc này, nàng mới phát hiện mình nằm trên lưng một con ngựa, đung đưa theo chuyển động của nó, đầu óc choáng váng.
Có một người đang ngồi trên ngựa, bàn tay to ấn phía sau lưng nàng để cố định.
An Cửu choáng váng đến mức đầu phát đau, nhịn không được hô to: "Ngươi có thể tốt với con tin một chút không! Có tin đến lúc đó ta cáo trạng ngươi không hả!"
Giờ khắc này, An Cửu vẫn theo bản năng cho rằng, tên bắt nàng đi là sát thủ Bùi Tịch phái tới.
Nàng tận mắt nhìn thấy Bùi Tịch và A Thất nói chuyện với nhau, bảo một người giả bộ kẻ cắp, tìm cơ hội bắt nàng tới Ngàn Sát Các.
Cho nên tên này chỗ nào không làm như hắn muốn chứ.
An Cửu nghĩ, lấy độ hảo cảm hiện giờ Bùi Tịch đối với nàng, nàng hẳn là vẫn có một chút quyền lên tiếng, không đến mức vừa đi thì lập tức chết.
Cho nên lời nàng nói, tên này hẳn sẽ nghe.
Quả nhiên, An Cửu vừa dứt lời, tốc độ ngựa chạy liền chậm lại, tay ấn nàng cũng thu về, khoảnh khắc sau, cánh tay nàng bị siết chặt, người từ nằm bò biến thành ngồi trên lưng ngựa.
Như là sợ nàng ngồi không vững, tên phía sau hơi giơ tay, đỡ cánh tay nàng.
"Mạo phạm rồi, An tiểu thư." Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai.
An Cửu quay đầu, thấy người nói chuyện đúng là nam nhân đáp lời nàng trên đường trước khi nàng mất đi ý thức.
Tên này vẫn là một khuôn mặt nhìn không nhận ra, phảng phất người qua đường Giáp bình thường, duy chỉ dáng người cao lớn cường tránh mà người bình thường không dưỡng được, tỏ rõ một chút không tầm thường.
An Cửu trừng mắt nói: "Biết là mạo phạm, ngươi vừa rồi còn đối với ta như vậy?"
Ý là để nàng nằm bò trên lưng ngựa giống bao cát mà mang đi, An Cửu chưa bao giờ chịu uỷ khuất này!
Ngay cả lúc ở cùng Bùi Tịch, hắn đều sẽ chuẩn bị xe ngựa to cho nàng, tên này lại dám đối với nàng như vậy!
Trong lòng An Cửu nổi lên lửa giận, nàng cũng dám phát giận với Bùi Tịch, tên này càng không thể có sắc mặt tốt.
Rốt cuộc tên này bắt nàng về là muốn mạng nàng.
"Ngươi như vậy chủ nhân ngươi biết không? Ngươi tin đến lúc đó ta nói với hắn một câu, ngươi liền mất mạng không?" An Cửu thở phì phò hù dọa.
Ngựa còn chạy băng băng về phía trước, nhưng đã chậm đi không ít, cũng không hề xóc nảy như vậy.
Tay nam nhân cầm dây cương, vẻ mặt tê liệt, mặc dù nghe những lời đe dọa, thần sắc hắn cũng chưa từng có nửa phần biến hóa.
Ngữ khí nói ra càng bình tĩnh trước sau như một: "Xin lỗi, An tiểu thư, chủ nhân phân phó mau chóng đưa người trở về. Ti chức vẫn chưa đi quá giới hạn, chỉ là làm chuyện thuộc bổn phận của mình thôi."
Bình luận