Chương 91: Đại khái An Cửu là một con mèo
Thiếu nữ ở trước mắt nín khóc mỉm cười, nước mắt trong véo vương trên lông mi cong vút, lung linh dưới ánh mặt trời.
Nàng cười lên, liền như mẫu đơn tàng lộ, lúm đồng tiền nở hoa. Đặc biệt khi khóc, đuôi mắt và mũi đều hơi hơi đỏ, như là phủ một lớp phấn hồng, diễm sắc bức người khác bị hút hồn.
Công tử bạch y rũ mắt lẳng lặng nhìn nàng, vẻ mặt bình tĩnh ung dung.
Không ai nghe thấy, giờ phút này trong lồng ngực hắn từng đợt xao động.
Hắn hẳn là, thật sự thích nàng, mặc dù hắn phủ nhận vô số lần, không tin, vô số lần hoài nghi mắt mình bị mù, nghi hoặc vì sao lại thích, thích nàng ở chỗ nào.
Bằng không giải thích thế nào, vừa thấy nàng tim liền không nhịn được đập nhanh, ngực lan ra cảm xúc kỳ lạ?
Cảm xúc này thôi thúc hắn, khiến Bùi Tịch sinh ra một sự xúc động.
Muốn ôm nàng vào trong lòng, cảm thụ thân hình mềm mại của nàng, ngửi mùi hương trên người nàng, lại hôn nước mắt nơi khoé mắt nàng, nhấm nháp tư vị môi lưỡi nàng......
Nếu hắn còn đeo mặt nạ của Tiên Vô Mệnh, hắn cũng sẽ làm như vậy, mà không phải mang mặt nạ quân tử đoan chính, đứng ở đây trống rỗng ảo tưởng, nhớ lại hai lần trước để an ủi.
Bùi Tịch nhắm mắt, đột nhiên quay đầu, hướng ánh mắt về phương xa.
Núi Tái Bắc nhấp nhô, những tảng đá dựng đứng cao chót vót bị bao trùm bởi một lớp tuyết mỏng, mặc dù tháng sáu hè nóng bức, tuyết trên đỉnh núi vẫn chưa từng tan, phảng phất núi cao đội mũ lông xù.
Dưới mái hiên, thân công tử bạch y như trúc, sống lưng thẳng mắt nhìn phía trước, ánh mặt trời chiếu xuống đỉnh đầu, tạo bên sườn mặt hắn một lớp kim sắc.
Giờ khắc này, hắn phảng phất như tượng ngọc tiên nhân trắng hoàn mỹ trong thánh điện Thiên Sơn.
An Cửu nghiêng đầu nhìn hắn, bỗng nhiên cười nói: "Bùi Tịch, huynh đứng lên cao thật nha, cao hơn ta rất nhiều."
Vừa nói, nàng duỗi tay, như là muốn đo với hắn.
An Cửu không lùn, gần một mét sáu tám không khác hiện đại là mấy, nhưng đứng bên cạnh Bùi Tịch, lại chỉ có thể đến cằm hắn.
Nhìn thì có vẻ hắn cao ít nhất một mét tám năm.
Ngày thường lúc ngồi trên xe lăn, cũng không cảm thấy hắn rất cao. Bây giờ đột nhiên đứng lên, liền cho người ta cảm giác mảnh khảnh.
An Cửu vừa vươn tay ra, còn chưa chạm đến cằm nam nhân, hắn đột nhiên dịch sang bên cạnh một bước.
"An tiểu thư, nam nữ thụ thụ bất thân." Bùi Tịch mắt nhìn thẳng, nhàn nhạt nói.
An Cửu sửng sốt một chút, tay cũng khựng lại.
Nàng có chút không nghĩ ra, độ hảo cảm 85 không phải càng tốt với nàng sao? Sao người này lại bắt đầu tránh nàng?
Trong lúc hoang mang, nàng đột nhiên thoáng nhìn phía dưới, giữa đường cong cổ duyên dáng của nam nhân, hầu kết hơi nhô lên như một hòn đá nhỏ, lăn lên lăn xuống hai cái.
Bình luận