Chương 89: Đầu óc đều là tình yêu
【 Độ hảo cảm của Bùi Tịch đối với cô +10, hiện tại là 85. 】
Tiếng hệ thống đột nhiên vang lên trong đầu, An Cửu ngẩn ra một chút mới lấy lại tinh thần.
Lúc này nàng mới nhàn rỗi nhìn bốn phía, lập tức phát hiện xung quanh có một vòng người, trên cơ thể mỗi người đều cắm vô số ngân châm.
Trên người bọn chúng không có vết thương, cũng không thấy dấu vết đánh nhau, lại đều chết không một tiếng động, một đám sắc mặt xanh đen, vừa thấy đó là trúng kịch độc.
Từ ngân châm khắp nơi, rất có thể Bùi Tịch dùng một loại ám khí cực mạnh, ám khí kia có thể trong thời gian ngắn bắn ra ngàn vạn ngân châm kịch độc, che trời khó lòng phòng bị, lúc này mới khiến mười đại ma đầu của Ma giáo chết trong khoảnh khắc.
Lại nhìn nơi xa, Mai hộ pháp đã bỏ chạy đến chỗ xa hơn, trên mặt quyến rũ diễm lệ không thấy nửa điểm huyết sắc.
Ả chưa từng chạy, vẫn đứng ở nơi xa quan sát, ánh mắt nhìn Bùi Tịch cực kỳ quỷ dị, như là đang nhìn một yêu ma quỷ quái.
An Cửu liếc ả, giây tiếp theo đã bị ngón tay nóng bỏng nhẹ nhàng chạm vào mặt.
"Sợ không?" Một giọng nói ôn hòa từ phía sau truyền đến.
An Cửu quay mặt sang, theo bản năng nói: "Không sợ, huynh là vì cứu ta mà."
Nếu nàng sợ đã sớm sợ, nào bây giờ mới sợ?
Vì vậy nàng trả lời vô cùng thật lòng, dừng ở trong ta Bùi Tịch, môi hắn khẽ nhếch lên, giương lên một nụ cười nhạt.
Hắn luôn cười, như là đeo một chiếc mặt nạ mỉm cười, nhưng đều không bằng nụ cười nhạt này.
Tuy chỉ hơi nhếch khóe môi, đuôi mắt thoáng cong cong, lại khiến An Cửu nhìn đến ngẩn ra.
Nàng mím môi, mắt cũng cong theo cười rộ lên, sung sướng nói: "Bùi Tịch, chân của huynh khỏi rồi!"
Ngữ khí của thiếu nữ cực kỳ vui, dù cho ai nghe thấy những lời này, đều có thể cảm nhận được vui sướng trong giọng nàng.
Tựa hồ khỏi không phải chân hắn, mà là chân nàng.
Ý cười trên mặt công tử bạch y hơi thu lại, hắn nhớ ra mình đã quên một chuyện. Có lẽ cũng không phải quên, mà chỉ là dưới tình thế cấp bách, tất cả đều bị hắn ném sau đầu.
Chân hắn đích xác khỏi rồi, nhưng hắn nên giải thích việc mình giả vờ què chân suốt dọc đường thế nào?
Còn những ám khí đó, độc thuật, nên giải thích ra sao?
Những người khác còn dễ, không quen thì không cần để ý tới, người khác cũng sẽ không truy cứu.
Duy nhất cần giải thích, đó là hai người "bạn" Lâm Thanh Nghiên và Hạ Tử Kình.
Sống lại một lần, Bùi Tịch hiểu hơn bất cứ ai, trên người Hạ Tử Kình có thể nói khí vận nghịch thiên.
Gặp dữ hóa lành, gặp nạn thành tường, hắn phảng phất là con trai của trời, đối nghịch với hắn kết cục sẽ thê thảm, giao hảo với hắn sẽ có vinh dự.
Bình luận