Chương 88: Có lẽ hắn, thích nàng
Bùi Tịch chợt bị khó dễ, ai cũng không thể nghĩ được. Mặc dù là An Cửu, cũng khựng lại một hồi lâu.
Nàng rõ kế hoạch của Bùi Tịch hơn bất cứ ai, tất nhiên cũng rõ hơn bất cứ ai, nếu lúc này hắn bại lộ thân phận, sẽ có bao nhiêu phiền toái.
Sở dĩ cầu cứu hắn, cũng chỉ là thói quen.
Nhưng phản ứng hắn đưa ra, lại thực sự ngoài dự đoán của mọi người.
Cúc hộ pháp vốn đang mất cảnh giác, nửa điểm không đem công tử thần y tàn tật kia vào mắt, đột nhiên không kịp phòng ngừa, bị ngân châm mỏng như lông trâu đâm vào giữa mày.
Hắn chỉ cảm thấy trong nháy mắt giữa mày lạnh cả người, sau đó lạnh lẽo rất nhỏ đó bỗng nhiên bùng nổ, quét qua toàn thân hắn, tức khắc trước mắt tối sầm ngã quỵ trên mặt đất.
Trên ngân châm kia, có kịch độc!
Thẳng đến khi chết, trên mặt Cúc hộ pháp vẫn mang theo ý cười đáng khinh, đôi mắt mở to, phảng phất thấy thứ gì khủng bố, rồi lại không phản ứng kịp.
Trong chớp mắt, một trong tứ đại hộ pháp đột nhiên chết!
An Cửu bị hắn bắt cóc, cũng ngã trên mặt đất, nàng vội vàng bò ra từ thi thể dần dần cứng đờ, ngón tay gắt gao nắm chặt đuôi rắn nhỏ quấn trên cổ tay.
Nàng vốn định dùng rắn nhỏ để thoát thân, hiện giờ lại không cần.
Rắn nhỏ không có nhiều công dụng, An Cửu ngày thường rất ít khi dùng nó, trong mắt võ lâm cao thủ, rắn nhỏ dùng một ngón tay là có thể ấn chết, nàng không muốn nó chết.
Huống hồ nàng cũng không gặp nguy hiểm, nguy hiểm duy nhất cho đến nay là lần bị Vu Thịnh bắt đi, lúc ấy rắn nhỏ đã cứu nàng.
Đến nỗi sau khi bị "Tiên Vô Mệnh" đùa bỡn......
Ngay từ đầu rắn nhỏ còn định cắn hắn một nhát, sau khi bị An Cửu lặng lẽ ngăn cản, nhóc này tựa hồ nhận ra mùi trên người đối phương, cho rằng hắn là người thân cận với An Cửu, sau đó hắn gần An Cửu thêm chút nữa, rắn nhỏ liền bất động.
Vừa rồi bị Cúc hộ pháp bắt đi, bề ngoài An Cửu mảnh mai vô lực, trên tay kỳ thật đã nắm rắn nhỏ.
Hạ thấp cảnh giác của hắn, chạy thoát kỳ thật cũng không khó.
Chỉ là hiện tại, đã không cần nàng ra tay.
Cúc hộ pháp chết rồi, nhưng động tác của Bùi Tịch cũng không dừng lại.
Thân hình hắn còn chưa rơi xuống đất, quần áo trắng ở không trung nở rộ thành một đóa hoa sơn trà trắng, ngân châm trong tay lại nhanh chuyển hướng, hướng nữ tử quyến rũ cách đó không xa.
Nữ nhân kia là Mai hộ pháp, một trong tứ đại hộ pháp, trước đây từng đi qua sơn trang Kim Xà.
Sau khi An Cửu thoát được, liền thông minh chạy như bay đến bên cạnh xe lăn của Bùi Tịch, không rên một tiếng ôm đầu gối ngồi xổm xuống.
Trường hợp này, một nữ tử yếu đuối tay trói gà không chặt như nàng tốt nhất đừng nhúng tay vào, nếu không chết thế nào cũng không biết.
Bình luận